Mùi máu tanh nồng xộc vào cánh mũi, hòa lẫn với mùi thuốc sát trùng gắt gao. Mắt tôi mờ dần, chỉ còn nhìn thấy hình bóng mờ ảo của người đàn ông tôi gọi là chồng, và cô em gái cùng cha khác mẹ, đang cười đắc thắng.
"Chị à, chị cứ an tâm ra đi. Chị chết rồi, căn nhà này, tài sản này, cả anh Huy nữa, đều là của em hết," giọng Hạnh ngọt xớt, nhưng ẩn chứa sự độc địa khiến tôi rùng mình.
Huy, người đàn ông tôi yêu hơn cả sinh mệnh, từng thề non hẹn biển, giờ đây đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo như băng. "Đừng trách anh, Lan. Em quá ngây thơ, quá vô dụng. Chỉ có Hạnh mới xứng đáng với vị trí phu nhân của tập đoàn Vĩnh Phát."
Cơ thể tôi co giật từng hồi, chất độc đang bào mòn sự sống. Hóa ra, tình yêu, gia đình, tất cả chỉ là một vở kịch được dàn dựng hoàn hảo để cướp đi mọi thứ của tôi. Tôi đã dùng cả cuộc đời để vun đắp, để tin tưởng, để rồi nhận lại sự phản bội tàn nhẫn đến vậy.
Một tia sáng chói lòa vụt qua tâm trí. "Nếu có kiếp sau... nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ khiến các ngươi trả giá, gấp trăm ngàn lần!" Lời nguyền độc địa thoát ra từ sâu thẳm linh hồn, trước khi bóng tối nuốt chửng hoàn toàn.
Chợt, tôi mở bừng mắt. Trần nhà trắng toát, không phải phòng bệnh viện lạnh lẽo, mà là căn phòng quen thuộc của mình. Ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ, chiếu lên chiếc đồng hồ báo thức hình mèo. 7 giờ sáng. Ngày 15 tháng 3, năm 2023.
Năm 2023? Tôi chết vào năm 2026 cơ mà?
"Chào buổi sáng, chủ nhân," một giọng nói dịu dàng, trầm ấm vang lên bên tai. Tôi quay phắt lại. Trên bàn làm việc, chiếc laptop cũ kỹ của tôi đang sáng đèn, màn hình hiển thị một giao diện AI quen thuộc – Tri Kỷ, hệ thống AI tôi tự thiết kế hồi còn sinh viên.
"Tri Kỷ?" Tôi lắp bắp.
"Vâng, chính là tôi. Chủ nhân đã trở về rồi. Ba năm trước, trước khi mọi chuyện bắt đầu," Tri Kỷ đáp, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu. "Ký ức của chủ nhân đã được đồng bộ hoàn toàn với tôi. Tôi cũng mang theo tất cả dữ liệu từ kiếp trước."
