Mùi khét lẹt của giấy cháy, tiếng còi xe cứu thương gào thét, và tiếng gào thảm thiết của mẹ tôi… Tất cả hòa quyện thành bản giao hưởng địa ngục, khắc sâu vào tâm trí tôi cho đến tận hơi thở cuối cùng.
"Hồ Ly! Con khốn nạn! Mày đã làm gì?" Giọng cha tôi lạc đi vì giận dữ và đau đớn.
Tôi, Lục Hạ, nữ hoàng của đế chế công nghệ Lục Thị, đang quỳ gối trên nền đất lạnh, nhìn ngọn lửa hung tàn nuốt chửng từng mét vuông căn biệt thự mà tôi đã dùng cả tuổi trẻ để xây dựng. Từng tờ hợp đồng, từng chứng cứ về sự phản bội của Hồ Ly, đứa em gái cùng cha khác mẹ mà tôi tin tưởng hơn cả bản thân, đã hóa thành tro bụi. Nó không chỉ cướp đi công ty, cướp đi gia sản, mà còn cướp đi cả cha mẹ tôi…
"Không… Không thể nào…" Tôi lẩm bẩm, máu tanh trào ra từ khóe môi.
Trong phút chốc, cuộc đời tôi bị xé nát. Kẻ thù của tôi không phải ai xa lạ, mà chính là Hồ Ly – người tôi đã dốc lòng bảo bọc. Nó đã lợi dụng tôi, thao túng tôi, và cuối cùng, đẩy tôi vào ngõ cụt. Nó dùng chiêu thức bẩn thỉu, cấu kết với đối thủ cạnh tranh, tung tin đồn thất thiệt, khiến Lục Thị phá sản chỉ trong một đêm. Tôi, từ một nữ doanh nhân tài giỏi, trở thành kẻ trắng tay, vướng vào vòng lao lý.
"Lục Hạ, cô sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc của mình!" Hồ Ly đứng đó, trên ban công biệt thự, gương mặt trang điểm kỹ càng, nở nụ cười chiến thắng. Ánh mắt nó lạnh lẽo, đầy vẻ hả hê, như thể đang thưởng thức màn kịch bi thảm của tôi. "Cha mẹ đã chết vì tin cô. Còn cô, cô sẽ sống trong địa ngục!"
Trái tim tôi vỡ vụn. Không phải vì mất tất cả, mà vì tôi đã mù quáng tin tưởng kẻ thù đội lốt người thân. Tôi đã tin vào tình chị em, tin vào tình thân, để rồi nhận lại một cái kết bi thảm đến vậy.
Cảnh sát ập đến. Tôi bị kết tội hãm hại gia đình, cố ý đốt nhà… Hồ Ly đã chuẩn bị mọi thứ quá kỹ lưỡng. Nằm trong trại giam lạnh lẽo, tôi nghe tin Hồ Ly chính thức tiếp quản Lục Thị, đổi tên thành Hồ Thị. Nó còn cười cợt nói với truyền thông rằng tôi "tâm thần" và "ghen ghét" nó.
Bảy năm tù, bảy năm sống trong địa ngục trần gian, tôi đã chứng kiến Hồ Thị phát triển rực rỡ dưới bàn tay của Hồ Ly, trên nền tảng máu và nước mắt của tôi. Mẹ tôi vì uất ức mà bệnh nặng qua đời. Cha tôi hóa điên dại. Còn tôi, tôi chết trong góc tối của nhà tù, vì một cơn bạo bệnh.
