Một kiến trúc sư nổi tiếng được tìm thấy đã chết trong phòng làm việc, cánh cửa khóa kín từ bên trong. Không dấu vết đột nhập, không lối thoát. Thanh tra Lân phải đối mặt với một vụ án tưởng chừng bất khả thi, đào sâu vào những bí mật gia tộc đã chôn vùi hàng thập kỷ và khám phá sự thật rợn người ẩn sau vẻ ngoài cổ kính của tòa lâu đài.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 18 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Khóa Chặt Bí Mật — Đọc thử miễn phí
Tiếng hét xé tai của bà Thúy, người quản gia đã gắn bó với gia đình Hoàng Long hơn hai mươi năm, vẫn còn vang vọng trong không gian ẩm thấp của ngôi biệt thự cổ, như một vết sẹo âm thanh không thể xóa nhòa. Nó báo hiệu một cái chết. Thanh tra Lân, gã đàn ông gầy gò với đôi mắt thâm quầng và mái tóc rối bù, khẽ thở dài, mùi cà phê đen phảng phất trên môi anh, đắng chát như chính cái vị của buổi sáng Sài Gòn ồn ào nhưng lại chết lặng bởi tin tức khủng khiếp này. Anh ghét những vụ án mạng ở những nơi hào nhoáng, bởi chúng luôn ẩn chứa những bí mật thối rữa dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo.
Chiếc xe chuyên dụng của đội cảnh sát hình sự len lỏi qua con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo của Quận 3, nơi những cây dầu cổ thụ đổ bóng xuống hàng rào sắt rỉ sét, trước khi dừng lại trước cổng chính của biệt thự Hoàng Long. Cánh cổng gỗ lim chạm khắc tinh xảo, từng là biểu tượng của quyền uy và sự giàu có, giờ đây như một cánh cửa dẫn vào cõi chết. Bức tường rêu phong, những giàn hoa giấy tím biếc rũ xuống như những sợi tóc tang, tạo nên một khung cảnh u ám, đối lập hoàn toàn với ánh nắng chói chang của buổi sáng cuối tháng 10. Lân bước xuống xe, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí buổi sớm thấm qua lớp áo sơ mi mỏng, dù nhiệt độ Sài Gòn chưa bao giờ dưới 25 độ. Anh đưa tay chỉnh lại cổ áo, ánh mắt quét một lượt qua đám đông tò mò đang xì xào bên ngoài hàng rào.
“Căn phòng khóa chặt từ bên trong, không dấu vết đột nhập, không lối thoát,” Đội trưởng Dũng, người đàn ông vạm vỡ với giọng nói trầm khàn, báo cáo, trong khi Lân vẫn mải miết nhìn lên những ô cửa kính màu phía trên, nơi ánh sáng buổi sớm phản chiếu lấp lánh như những mảnh gương vỡ. “Nạn nhân là kiến trúc sư Hoàng Long, 58 tuổi, một trong những người tiên phong của kiến trúc xanh Việt Nam. Thi thể được phát hiện lúc 7 giờ sáng nay bởi bà Thúy, quản gia.” Dũng chỉ tay về phía căn biệt thự. Mùi ẩm mốc và hương lài thoang thoảng từ khu vườn cũ kỹ khiến Lân khẽ nhíu mày.
Phòng làm việc của Hoàng Long nằm ở tầng hai, một không gian rộng lớn với trần nhà cao vút và cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn sau. Cửa ra vào bằng gỗ gụ, khóa chốt bằng một ổ khóa đồng cổ điển kiểu Pháp, vẫn còn nguyên vẹn và khóa kín khi cảnh sát đến. Phía bên trong, thi thể Hoàng Long nằm úp mặt trên tấm thảm Ba Tư màu đỏ sẫm, cạnh chiếc bàn làm việc bề bộn giấy tờ và mô hình. Ánh đèn chùm pha lê trên trần hắt xuống một vầng sáng yếu ớt, đủ để Lân nhìn rõ từng chi tiết nhỏ trong căn phòng. Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, trộn lẫn với một thứ mùi tanh nồng, khó tả, khiến Lân phải nín thở một chút.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Lân không vội đến gần thi thể. Anh đứng cách đó vài bước, đôi mắt sắc như dao cạo quét qua toàn bộ căn phòng. Mọi thứ đều được sắp xếp một cách có trật tự đến kỳ lạ, gần như hoàn hảo, trừ cái chết bất ngờ của chủ nhân. Trên bàn làm việc, một chồng bản vẽ kiến trúc đang dở dang, bên cạnh là một cuốn sách bìa da cũ kỹ về "Lịch sử các tòa lâu đài châu Âu" mở đến trang có hình minh họa một ngọn tháp nhọn hoắt. Một tách trà hoa cúc còn hơn nửa, bốc khói nhẹ, cạnh đó là một chiếc bút máy Montblanc mạ vàng được đặt ngay ngắn trên giá đỡ. Cây quạt trần cổ điển vẫn quay đều, chậm rãi, tạo ra tiếng cọt kẹt đều đặn, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.
Bác sĩ pháp y Minh, một phụ nữ trẻ với mái tóc búi gọn gàng và đôi kính gọng bạc, đang quỳ bên thi thể. Cô đeo găng tay cao su, kiểm tra tỉ mỉ. "Thời gian tử vong ước tính khoảng từ 2 đến 4 giờ sáng nay. Không có dấu hiệu vật lộn, không có vết thương rõ ràng từ bên ngoài," cô nói, giọng điềm tĩnh. "Dấu vết trên cổ nạn nhân cho thấy khả năng là bị siết cổ. Tuy nhiên, tôi cần thêm xét nghiệm để xác định chính xác nguyên nhân và công cụ gây án." Khi cô Minh di chuyển nhẹ nhàng, ánh đèn phản chiếu lên một vết ố nhỏ, màu xanh lam nhạt, trên gấu quần của nạn nhân, ngay sát mép thảm. Lân lặng lẽ ghi nhớ chi tiết đó.
"Khóa từ bên trong. Không ai ra vào. Vậy thì ai đã giết ông ta?" Dũng hỏi, giọng nói đầy vẻ hoài nghi. Anh ta vốn là người thực tế, ít khi tin vào những câu chuyện ma quỷ hay siêu nhiên.
Lân không trả lời ngay. Anh chậm rãi tiến đến cánh cửa. Chiếc khóa đồng kiểu Pháp cổ kính, có một núm vặn bên trong và một lỗ khóa bên ngoài. Anh dùng găng tay chạm nhẹ vào núm vặn. Lạnh ngắt. Anh kiểm tra bản lề, khung cửa, không có dấu hiệu cạy phá. Anh cúi xuống, quan sát khe cửa, không thấy bất kỳ sợi dây hay vật cản nào. Sau đó, anh đi đến cửa sổ. Ba cánh cửa sổ lớn, được khóa chốt bằng những thanh sắt ngang và then cài bằng đồng. Tất cả đều đóng chặt. Không có bất kỳ vết bẩn lạ, dấu vân tay, hay dấu chân nào trên bậu cửa sổ từ bên ngoài, nơi chỉ có một ban công nhỏ hẹp với vài chậu cây xương rồng gai góc. Gió nhẹ từ bên ngoài lùa qua khe cửa, mang theo mùi đất ẩm và lá khô, khiến không khí trong phòng có chút dễ chịu hơn mùi tanh nồng kia.
Lân quay lại chiếc bàn làm việc. Anh nhặt chiếc bút Montblanc lên, xoay nhẹ giữa các ngón tay. Ngòi bút còn ướt mực. Có lẽ Hoàng Long đang viết dở thứ gì đó. Lân lật cuốn sách "Lịch sử các tòa lâu đài châu Âu" ra. Trang sách mở ra không có gì đặc biệt, chỉ là một đoạn miêu tả về kiến trúc Gothic và những câu chuyện lịch sử. Anh đưa tay chạm vào lớp bìa da sờn cũ, cảm nhận từng đường vân nổi. Bên cạnh cuốn sách, một chiếc điện thoại di động đời cũ, không phải smartphone, nằm im lìm. Màn hình đã tắt.
Đội trưởng Dũng ra hiệu cho Lân ra ngoài để lấy lời khai của những người có mặt. Bà Thúy, người quản gia, vẫn còn run rẩy. Bà là một phụ nữ gầy gò, mái tóc bạc trắng búi gọn sau gáy. Đôi mắt bà sưng húp vì khóc. Trên đôi bàn tay nhăn nheo, những ngón tay bà run rẩy nắm chặt một chiếc khăn mùi soa trắng, có thêu hình hoa cúc.
"Tôi... tôi dậy từ 5 giờ sáng để chuẩn bị bữa sáng cho ông chủ," bà Thúy lắp bắp, giọng nói đứt quãng. "Ông chủ thường dậy sớm, nhưng hôm nay tôi không nghe thấy tiếng ông ấy. Đến 7 giờ, tôi mang trà và báo lên phòng, gõ cửa nhưng không thấy ai trả lời. Cửa khóa bên trong. Tôi gọi điện thoại cho ông ấy, nhưng không có ai nhấc máy. Tôi hoảng quá, chạy xuống gọi cho cô chủ Hoàng Anh và sau đó gọi cảnh sát."
"Bà có nghe thấy tiếng động lạ nào trong đêm không? Hay tiếng cãi vã?" Lân hỏi, giọng trầm.
Bà Thúy lắc đầu nguầy nguậy. "Không ạ. Mọi đêm đều yên tĩnh. Ông chủ thường làm việc rất khuya, nhưng ông ấy không bao giờ làm ồn. Tôi... tôi ngủ rất say, không nghe thấy gì cả." Bà Thúy ngừng lại, ánh mắt né tránh Lân, rồi liếc nhanh sang chiếc đồng hồ quả lắc lớn đặt ở góc hành lang. Tiếng tích tắc của nó như đang đếm ngược một điều gì đó.
Vừa lúc đó, Hoàng Anh, con gái duy nhất của Hoàng Long, xuất hiện. Cô là một phụ nữ trẻ, khoảng ba mươi tuổi, với vẻ đẹp sắc sảo và kiêu kỳ. Mái tóc dài xoăn nhẹ của cô buông xõa, che đi một phần khuôn mặt đang tái nhợt. Cô mặc một bộ váy lụa đen giản dị nhưng đắt tiền, hơi nhăn nhúm như thể cô vội vã khoác vào. Đôi mắt đỏ hoe của cô nhìn chằm chằm vào Lân, nhưng không có một giọt nước mắt nào lăn dài. Lân quan sát thấy cô khẽ nắm chặt bàn tay, móng tay sơn màu đỏ bordeaux sẫm, một vết xước nhỏ ở ngón trỏ.
"Thanh tra Lân?" Cô hỏi, giọng nói khàn đặc. "Có chuyện gì xảy ra với cha tôi?"
"Chúng tôi đang điều tra. Chắc chắn cô đã nghe bà Thúy kể lại," Lân đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi bàn tay cô. "Cô có thể cho chúng tôi biết về lịch trình của cô đêm qua không?"
Hoàng Anh hít một hơi sâu. "Đêm qua tôi có một cuộc hẹn với bạn bè ở một quán bar trên đường Nguyễn Huệ. Tôi về nhà khoảng 1 giờ sáng. Sau đó thì đi ngủ." Cô ngừng lại. "Cha tôi... ông ấy thường làm việc khuya. Có khi đến sáng. Chúng tôi không hay gặp nhau vào buổi tối."
"Cô có nghe thấy bất kỳ tiếng động lạ nào khi về nhà không? Hay có thấy ai khả nghi quanh đây?" Dũng chen vào hỏi.
"Không. Tôi lái xe thẳng vào gara. Cổng nhà luôn khóa cẩn thận. Tôi chỉ nghe thấy tiếng xe mình và tiếng côn trùng kêu. Ngôi nhà này rất yên tĩnh vào ban đêm," cô nói, rồi đột nhiên ho khan một tiếng, đưa tay lên che miệng. Chiếc vòng tay bạc cô đang đeo va vào nhau tạo ra âm thanh lanh canh trong không khí tĩnh mịch.
Khi Hoàng Anh đang nói chuyện, một người đàn ông trung niên khác bước vào. Đó là ông Kính, đối tác kinh doanh lâu năm của Hoàng Long. Ông Kính mặc vest chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, toát lên vẻ điềm đạm và đáng tin cậy. Dù có vẻ bất ngờ và đau buồn, ông vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng nể.
"Tôi... tôi không thể tin được chuyện này," ông Kính nói, giọng hơi run nhưng vẫn giữ được sự kiểm soát. "Hoàng Long là một người bạn, một đối tác tuyệt vời. Ai... ai có thể muốn hại ông ấy chứ?" Ông ta liếc nhìn Hoàng Anh, rồi quay sang Lân. "Tôi vừa nhận được tin báo của bà Thúy. Đêm qua tôi ở nhà với vợ con. Chúng tôi đã có một bữa tối gia đình, sau đó xem phim. Có lẽ tôi là người cuối cùng trò chuyện với Hoàng Long vào chiều hôm qua. Chúng tôi bàn về dự án khu nghỉ dưỡng sinh thái ở Đà Lạt."
Lân nhìn ông Kính. Người đàn ông này có vẻ quá hoàn hảo. Anh để ý thấy một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng bạc, chạm khắc tinh xảo, lộ ra một phần từ túi áo vest của ông ta. Chiếc đồng hồ không có kim giây, chỉ có kim giờ và kim phút.
Lân quay trở lại phòng làm việc. Ánh sáng đã mạnh hơn, chiếu xiên qua cửa sổ, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Anh lại nhìn vào vết ố xanh lam trên gấu quần Hoàng Long. Mới đầu anh nghĩ là mực, nhưng giờ đây, dưới ánh sáng rõ ràng hơn, nó trông giống như một vết bẩn của loại sơn đặc biệt, hoặc một loại hóa chất nào đó. Một vết xước nhỏ, gần như không thể nhận ra, xuất hiện trên mặt đồng hồ đeo tay của Hoàng Long, ngay cạnh số La Mã IX. Hoàng Long đeo một chiếc đồng hồ Rolex cũ, mặt kính sapphire chống xước. Vết xước này rất nông, nhưng lại rõ ràng như một điểm nhấn trong sự hoàn hảo của chiếc đồng hồ.
Lân lại cúi xuống, kiểm tra mép thảm nơi thi thể nằm. Anh luồn tay xuống dưới thảm, cảm nhận độ dày và độ đàn hồi của nó. Không có gì bất thường. Nhưng khi anh đưa tay ra, một sợi chỉ nhỏ, màu xanh lam đậm, vướng vào đầu ngón tay anh. Nó không giống chất liệu vải của quần Hoàng Long. Lân cẩn thận đặt sợi chỉ vào một túi chứng cứ. Anh lại nhìn vào cuốn sách "Lịch sử các tòa lâu đài châu Âu" trên bàn. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh, nhanh như
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Bí Mật Đằng Sau Bức Tường
9,033 từ
🔒 Đăng nhập
8
Mật Thất Của Kiến Trúc Sư
10,751 từ
🔒 Đăng nhập
9
Nếp Gấp Thời Gian
8,698 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bóng Đêm Thẩm Mỹ Viện
11,159 từ
🔒 Đăng nhập
11
Nét Vỡ Của Dung Nhan
8,467 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Thì Thầm Của Đá
10,942 từ
🔒 Đăng nhập
14
Bức Màn Sập Đổ
11,067 từ
🔒 Đăng nhập
15
Cánh Cửa Sập Bẫy
7,423 từ
🔒 Đăng nhập
16
Mật Mã Kiến Trúc
9,332 từ
🔒 Đăng nhập
17
Bức Tường Sống Động
7,890 từ
🔒 Đăng nhập
18
Vết Nứt Hoàn Hảo
13,365 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lưới Nhện Chết Chóc
9,038 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bức Tường Vô Hình
6,595 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?