Tiếng chuông điện thoại inh ỏi cắt ngang giấc mộng dang dở của Mạnh Hùng, nhưng không phải vì tiếng chuông, mà là vì cái tên hiển thị trên màn hình: Phương Anh. Gương mặt hắn, vốn đã gầy gò vì những đêm dài làm thêm ở quán cà phê và chạy Grab, càng thêm hốc hác dưới ánh đèn ngủ lờ mờ của căn phòng trọ chật hẹp ở một con hẻm sâu hút tại quận 8.
“Anh Hùng à? Em đang ở bệnh viện… mẹ em… bà ấy…” Giọng Phương Anh nghẹn ngào, đứt quãng. Mạnh Hùng nghe mà tim thắt lại. Mẹ cô ấy bị tai biến, chi phí phẫu thuật là một con số khổng lồ, vượt xa khả năng của một sinh viên năm cuối như hắn. Mấy ngày nay hắn đã chạy vạy khắp nơi, vay mượn bạn bè, thậm chí còn bán cả chiếc iPhone 11 cũ để gom đủ tiền. Hôm qua, hắn vừa cầm trong tay 200 triệu, là tất cả số tiền dành dụm và vay được, dự định sáng nay sẽ mang đến cho cô.
Hắn vội vã bật dậy, lồm cồm bò ra khỏi giường. Chiếc áo phông đã bạc màu, quần jean sờn cũ. Chẳng kịp nhìn mình trong gương, hắn phóng ra khỏi phòng trọ, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Phương Anh đang cần hắn.
Bệnh viện Nhân Dân 115. Sảnh chờ đông nghịt người, mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi. Mạnh Hùng đảo mắt tìm kiếm. Hắn thấy Phương Anh, cô gái có gương mặt hiền lành, đôi mắt to tròn mà hắn yêu bằng cả tấm lòng, đang đứng bên ngoài phòng cấp cứu. Nhưng không phải một mình. Bên cạnh cô là một gã đàn ông ăn mặc bảnh bao, tay đang vuốt ve tóc cô, còn cô thì không hề phản kháng.
Trái tim Mạnh Hùng như bị bóp nghẹt. Hắn cố trấn tĩnh, tự nhủ có lẽ đó chỉ là người thân. Nhưng hình ảnh tiếp theo đã đập tan mọi hy vọng. Gã đàn ông rút ra một tấm thẻ đen bóng loáng, nhét vào tay Phương Anh, đoạn khẽ thì thầm điều gì đó. Phương Anh khẽ gật đầu, nở một nụ cười mà Mạnh Hùng chưa bao giờ thấy, một nụ cười vừa rạng rỡ vừa đầy vẻ cam chịu.
Mạnh Hùng cảm giác như có ai đó vừa giáng một cú đấm vào lồng ngực hắn. Hắn lao tới, quên cả việc phải giữ im lặng trong bệnh viện.
“Phương Anh! Em làm gì vậy?” Giọng hắn khản đặc, run rẩy.
Cô gái giật mình quay lại, gương mặt thoáng nét kinh ngạc rồi nhanh chóng chuyển thành lạnh nhạt. Gã đàn ông bên cạnh nhíu mày, nhìn Mạnh Hùng bằng ánh mắt khinh miệt.
