Mùi mực in còn vương vấn trên từng trang sách cũ, quyện cùng hương cà phê rang xay thoang thoảng từ quầy bar góc quán. Quán sách – cà phê nhỏ nằm khuất trong con hẻm cổ quận 3, nơi tôi tìm thấy bình yên mỗi chiều thứ Bảy, bỗng chốc trở thành bối cảnh cho một khoảnh khắc định mệnh.
Tôi, Lục Phong, một kiến trúc sư với những bản vẽ khô khan và tâm hồn vốn lặng như tờ, đang vùi mình trong cuốn tiểu thuyết trinh thám Nhật. Ánh nắng vàng óng ả xiên qua khung cửa kính, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Rồi, một cái bóng đổ xuống trang sách, che đi dòng chữ cuối cùng của chương.
Ngẩng đầu lên, thế giới như ngừng quay.
Trước mặt tôi là một chàng trai. Mái tóc đen nhánh hơi dài, rũ xuống trán, che đi một phần đôi mắt. Đôi mắt ấy… sâu thăm thẳm, tựa như hồ nước đêm thu, ẩn chứa một nỗi buồn rất khẽ, và cả một sự kiêu ngạo rất đỗi quen thuộc. Đôi môi mỏng, khẽ cong lên một nụ cười nhạt, nhưng không đạt tới đáy mắt. Hắn mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh, ống tay áo xắn gọn lên khuỷu tay, để lộ cổ tay thon dài cùng vài đường gân xanh mờ nhạt. Tôi không thể dứt mắt khỏi hắn, như thể bị một lực vô hình nào đó ghì chặt.
"Xin lỗi," giọng hắn trầm khàn, thanh âm như chạm vào từng thớ thịt, "chỗ này có ai ngồi chưa?"
Hắn chỉ vào chiếc ghế đối diện tôi, nơi thường ngày tôi để túi xách hoặc vài cuốn sách đang đọc dở. Hôm nay, không hiểu sao tôi lại để trống. Tim tôi đập thình thịch, một thứ cảm giác xa lạ đến mức hoang mang. Tôi – Lục Phong – chưa bao giờ lại mất bình tĩnh đến thế trước một người xa lạ.
"Chưa… chưa có," tôi lắp bắp, giọng mình sao mà khô khốc đến vậy.
Hắn khẽ gật đầu, kéo ghế, động tác tao nhã đến lạ. Hương bạc hà thoang thoảng theo hắn, lướt qua tôi. Tôi nhận ra, hắn đang cầm một cuốn sách dày cộp, bìa da cũ kỹ, tựa đề bằng tiếng Pháp. Một nhà ngôn ngữ học, hay một người đam mê văn học cổ điển?
Hắn ngồi xuống, không nói thêm lời nào, mở sách và bắt đầu đọc. Ánh nắng xiên qua khung cửa giờ đây lại vẽ lên những đường nét hoàn hảo trên gương mặt hắn. Tôi lén nhìn, từ sống mũi cao thẳng, đến đường xương hàm sắc nét, và cả chiếc khuyên tai bạc nhỏ lấp lánh ẩn sau mái tóc. Hắn hoàn hảo đến khó tin.
