Tiếng chuông điện thoại xé tan sự tĩnh lặng của 4 giờ sáng, đánh thức Trần Nghiêm khỏi giấc mơ về những con số và biểu đồ phức tạp. Anh với tay, mắt nhắm nghiền, âm thanh ù ù bên tai như ong vỡ tổ. "Trần Nghiêm nghe."
Đầu dây bên kia là giọng nói gấp gáp của Thượng úy Tuấn, "Có án mạng, Chung cư An Phú, tầng 15. Nạn nhân là Mai Hoa, kiến trúc sư trẻ. Hiện trường... khá tệ."
Trần Nghiêm ngồi dậy, cảm giác lạnh lẽo từ sàn nhà ốp đá thấm vào chân. Anh không vội bật đèn. Căn hộ anh thuê ở một chung cư cũ kỹ, mùi ẩm mốc và cô đơn đã trở thành thứ quen thuộc. Chiếc áo sơ mi trắng nhàu nhĩ đêm qua vẫn vắt trên ghế. Anh nhấp một ngụm cà phê phin còn sót lại từ tối qua, vị đắng gắt như số phận của những người anh từng gặp ở hiện trường.
Hai mươi phút sau, Trần Nghiêm đứng trước cửa căn hộ 1503. Tiếng còi xe cảnh sát vẫn văng vẳng từ dưới đường. Bên trong, ánh đèn flash chớp liên hồi, như một bữa tiệc của những hồn ma. Tuấn, với vẻ mặt căng thẳng thường thấy, đưa cho anh một tập hồ sơ mỏng. "Cô Mai Hoa, 28 tuổi, độc thân, mới chuyển đến đây ba tháng. Hàng xóm khai không nghe thấy gì bất thường. Kẻ thủ ác phá khóa cửa chính, không có dấu hiệu giằng co, nhưng hiện trường..." Tuấn nuốt nước bọt, "rất kinh khủng."
Trần Nghiêm bước vào. Mùi máu tanh và thuốc tẩy xộc thẳng vào mũi, cố gắng át đi mùi hương nước hoa quen thuộc của phụ nữ. Phòng khách rộng rãi, nội thất tối giản nhưng tinh tế, giờ đây như một bãi chiến trường. Một chiếc đèn cây bị đổ, chao đèn vỡ tan tành. Những mảnh thủy tinh li ti lấp lánh như sương đêm trên sàn gỗ. Trên tường, một bức tranh trừu tượng lớn bị rạch nát, lộ ra lớp sơn trắng bên dưới. Trần Nghiêm không nhìn nạn nhân ngay. Anh đảo mắt, tìm kiếm điều gì đó khác thường. Một chiếc ly cà phê sứ trắng, còn dính một vệt son môi hồng nhạt, nằm nghiêng trên bàn trà, bên cạnh một cuốn sách bìa da cũ kỹ, tiêu đề in chìm bằng tiếng Latinh.
Thi thể Mai Hoa nằm úp mặt trên thảm lông màu xám, tóc xõa tung. Áo ngủ lụa trắng nhuốm đỏ. Cổ tay cô bị cắt sâu, máu đã khô lại thành vệt đen sẫm. Nhưng điều khiến Trần Nghiêm cau mày là cái gương treo tường lớn đối diện thi thể, đã bị đập vỡ thành từng mảnh. Trên nền gương loang lổ, kẻ giết người đã dùng ngón tay, hoặc thứ gì đó tương tự, viết một dòng chữ nguệch ngoạc bằng máu: "MỘT ĐỔI MỘT."
Ánh mắt Trần Nghiêm dừng lại trên một chi tiết nhỏ: một sợi chỉ bạc mảnh, mắc vào cạnh bàn trà, óng ánh dưới ánh đèn pha lê còn nguyên vẹn trên trần nhà. Sợi chỉ đó không thuộc về bất kỳ thứ gì trong phòng.
