Mưa đêm tháng Chạp, từng hạt nước lạnh buốt quất vào cửa kính căn gác mái cũ kỹ, tạo nên bản giao hưởng buồn bã. Tống Minh Vũ, với mái tóc rũ rượi và đôi mắt thâm quầng, rít một hơi thuốc cuối cùng. Tàn thuốc đỏ rực như đốm lửa cô độc trong màn đêm. Anh đã thức trắng hai đêm liền, cố gắng hoàn thành bản thiết kế kiến trúc cho dự án "Đô thị Ánh Sáng" – một cái tên mỉa mai khi cuộc đời anh đang chìm trong bóng tối.
Tiếng chuông cửa vang lên, dồn dập và khó chịu như chính tâm trạng anh. Minh Vũ không muốn gặp ai. Anh biết đó là ai. Chỉ có Hạo Thiên, người bạn thân duy nhất, đồng thời là sếp của anh, mới có chìa khóa dự phòng và cái tính "không từ bỏ" như vậy.
"Cậu định sống trong cái ổ chuột này đến bao giờ?" Hạo Thiên xuất hiện, thân hình cao lớn che lấp cả khung cửa. Hắn vứt một túi đồ ăn nóng hổi lên bàn, hương phở gà thơm lừng xua đi mùi ẩm mốc của căn phòng. "Lại thức trắng à? Minh Vũ, cậu sẽ đổ bệnh đấy." Giọng Hạo Thiên trầm ấm, xen lẫn chút trách móc, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đầy lo lắng không che giấu.
Minh Vũ chỉ ừ hữ, ngón tay run rẩy bật máy tính. "Phải xong bản vẽ này. Sáng mai nộp."
Hạo Thiên lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, nhìn vào màn hình máy tính chằng chịt những đường nét phức tạp. "Cậu có chắc là cậu ổn không?" Hắn đột nhiên hỏi, giọng khẽ hơn, như sợ chạm vào vết thương lòng của Minh Vũ. "Từ sau chuyện đó, cậu cứ như người mất hồn."
Chuyện đó. Cái cụm từ ấy như một mũi dao xuyên thẳng vào tim Minh Vũ. Một năm trước, trong một tai nạn thảm khốc, anh mất đi cả gia đình. Chỉ còn lại anh, với căn nhà trống trải và nỗi đau day dứt. Hạo Thiên là người duy nhất ở bên cạnh, kéo anh ra khỏi vũng lầy tuyệt vọng, cho anh công việc, chỗ ở, và hơn hết là sự kiên nhẫn vô bờ bến.
Minh Vũ dừng tay, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn miệt mài rơi. "Ổn." Anh đáp, giọng khàn đặc. "Chỉ là... hơi nhớ một chút." Nhớ những bữa cơm ấm cúng, nhớ tiếng cười nói của cha mẹ, nhớ mùi hương quen thuộc của ngôi nhà xưa.
Hạo Thiên thở dài, bàn tay hắn vươn tới, khẽ chạm vào vai Minh Vũ. Một cái chạm nhẹ nhàng nhưng lại truyền đến một dòng điện xẹt qua, khiến Minh Vũ giật mình. Anh quay đầu lại, đôi mắt nâu sẫm chạm vào ánh mắt sâu thẳm của Hạo Thiên. Trong đôi mắt ấy, Minh Vũ không chỉ thấy sự đồng cảm, mà còn là một thứ cảm xúc mãnh liệt hơn, cháy bỏng hơn, một ngọn lửa bị kìm nén bấy lâu nay.
