Hà Nội những ngày cuối năm, cái lạnh như có lưỡi dao vô hình rạch vào da thịt. Gió bấc rít qua những tán bàng trụi lá, thổi tung vạt áo khoác dày cộm của Tống Duy Anh khi anh vội vã băng qua vỉa hè lát gạch ẩm ướt. Đêm Noel, phố phường rực rỡ nhưng Duy Anh lại thấy lòng mình trống hoác như một hang động vừa bị gió lùa. Cuộc hẹn đổ vỡ, kế hoạch đón Giáng Sinh cô độc đã sẵn sàng.
Anh rẽ vào con hẻm nhỏ quen thuộc, nơi ánh đèn vàng hắt ra từ quán cà phê cổ kính 'Nến' ấm áp mời gọi. Đó là chốn trú ẩn của anh mỗi khi cảm thấy lạc lõng giữa phố thị ồn ào. Vừa đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ, tiếng chuông đồng leng keng vang lên, hòa vào giai điệu jazz du dương. Hương cà phê rang xay, mùi quế, và chút gì đó rất riêng của đất cũ, của thời gian, quấn quýt lấy anh.
"Anh Duy Anh, Noel vui vẻ nhé!" Giọng nói trầm ấm, dịu dàng vang lên từ quầy pha chế. Lâm Khang, chủ quán, nở nụ cười quen thuộc. Ánh nến hắt lên gương mặt anh ta, vẽ nên những đường nét góc cạnh nhưng lại mềm mại đến lạ. Đôi mắt Lâm Khang sâu thẳm như hồ nước mùa thu, lấp lánh dưới ánh sáng lung linh của hàng trăm ngọn nến nhỏ. Chiếc tạp dề màu nâu đất càng tôn lên vóc dáng cao ráo, vững chãi.
"Khang." Duy Anh gật đầu, môi mỏng khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Anh chọn góc quen thuộc bên cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn dòng người hối hả mà không bị cuốn vào vòng xoáy ấy. Một tách cà phê nóng hổi được đặt xuống bàn, đi kèm là một chiếc bánh quy hình ngôi sao nhỏ. "Cảm ơn em."
Lâm Khang không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi quay về với công việc. Nhưng Duy Anh cảm nhận được ánh mắt anh ta vẫn thi thoảng lướt qua mình, tựa như một sợi chỉ vô hình, nhẹ nhàng chạm vào trái tim đang hóa đá. Đã bao nhiêu đêm rồi, anh đến đây, ngồi lặng lẽ, và Lâm Khang luôn biết cách mang đến sự an ủi không lời.
Bỗng, điện phụt tắt. Cả quán chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn ánh nến yếu ớt chập chờn. Tiếng lầm bầm của vài vị khách vang lên. Duy Anh giật mình, ly cà phê suýt nữa thì đổ.
"Mọi người đừng lo, chắc là chập điện thôi. Sẽ có ngay!" Giọng Lâm Khang vang lên trấn an, bình tĩnh đến lạ. Anh ta cầm một cây nến lớn, từ từ tiến về phía Duy Anh. Bóng đổ dài trên tường. Khi anh ta đến gần, ánh nến lung linh hắt lên gương mặt Duy Anh, khiến anh như được bao bọc trong một vầng sáng dịu kỳ.
