Tiếng gầm rú xé toạc không khí đặc quánh mùi máu và xác thịt cháy. Sài Gòn, nơi từng là hòn ngọc Viễn Đông, nay chỉ còn là một lò lửa khổng lồ, nhuộm đỏ bởi ánh chiều tà và những cột khói đen kịt bốc lên từ khắp nơi.
Tôi, An Hạ, hai mươi lăm tuổi, từng là một kiến trúc sư với tương lai tươi sáng, giờ đây chỉ là một bóng ma ẩn mình giữa đống đổ nát. Lưng cõng chiếc ba lô nặng trĩu, tay siết chặt con dao gọt hoa quả cùn mẻ, tôi luồn lách qua những xác xe cháy đen, cố gắng không để phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ. Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mới một tuần trước, con phố này còn tấp nập người qua lại, giờ chỉ còn là địa ngục trần gian.
Mùi hôi thối nồng nặc của tử khí, kết hợp với vị kim loại tanh tưởi của máu tươi, khiến dạ dày tôi quặn lại. Tôi đã không ăn gì ra hồn trong ba ngày. Nước uống cũng chỉ còn lại một ngụm cuối cùng trong bình. Đồng hồ sinh tồn trên cổ tay tôi nhấp nháy báo động: "HP: 45/100, Tinh thần: 30/100, Đói: Cấp 3, Khát: Cấp 2." Cấp độ Sống Sót của tôi vẫn dậm chân tại chỗ: Thức tỉnh D – yếu ớt một cách đáng sợ.
Mục tiêu của tôi: tòa nhà Landmark 81. Có tin đồn nơi đó đã được biến thành một khu an toàn tạm thời, một pháo đài cuối cùng của loài người. Nhưng để đến được đó, tôi phải vượt qua cây cầu Sài Gòn, một con đường tử thần.
Tiếng rên rỉ khò khè vang vọng từ một con hẻm tối. Tôi nín thở, ép sát người vào bức tường loang lổ. Một cái xác biết đi, hay còn gọi là "Zombie cấp D" theo cách gọi của những kẻ sống sót khác, loạng choạng bước ra. Nó gầy gò, quần áo rách bươm, một bên mắt đã hóa đục. Miệng nó há hốc, lộ ra hàm răng đen kịt, lở loét. Điều kinh hoàng nhất là chiếc vòng cổ công ty tôi vẫn thường thấy ở cổ nó – một đồng nghiệp cũ?
Não tôi tê dại. Chạy? Hay ẩn mình? Cả hai đều tiềm ẩn rủi ro chết người. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập như trống bỏi, át cả tiếng gió rít qua những khe tường đổ nát. Ký ức về mẹ, về em trai, những hình ảnh cuối cùng của gia đình tôi trước khi thành phố chìm trong hỗn loạn, vụt qua trong đầu. Tôi không thể chết ở đây. Không thể!
Bất chợt, tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên từ phía sau. Không phải một. Mà là nhiều. Một bầy! Chúng đang tiến đến.
