Đêm Sài Gòn, những ánh đèn neon nhòe nhoẹt trên vũng nước mưa, phản chiếu một thứ ánh sáng cô độc đến lạ. Hẻm nhỏ Trần Quang Diệu, mùi hương hoa sữa nồng nàn trộn lẫn với khói thuốc, như một bản giao hưởng buồn bã. Lâm Phong, với mái tóc rũ xuống che đi phần nào đôi mắt mệt mỏi, siết chặt chiếc áo khoác. Thân hình anh tựa vào bức tường rêu phong, gạt đi tàn thuốc cuối cùng. Một ngày dài triền miên với những bản vẽ và deadline vô tận.
Tiếng đàn guitar vọng lại từ quán cà phê cổ đối diện, *Hương Nguyệt Quán*. Bản nhạc cũ kỹ, day dứt, như cứa vào tim người nghe. Phong vô thức ngẩng đầu. Qua lớp kính mờ, anh thấy bóng dáng một người con trai. Anh ta ngồi đó, một mình, mái tóc đen nhánh rủ xuống vầng trán thanh tú. Đôi tay thon dài lướt trên phím đàn, mỗi nốt nhạc vang lên đều mang theo sự bi ai tột cùng. Phong cảm nhận được, có một nỗi buồn tương đồng đang chảy trong huyết quản của người kia, giống hệt anh.
Bất chợt, ánh mắt của người chơi đàn chạm vào anh qua khung cửa. Một ánh nhìn tĩnh lặng, không chút bất ngờ, như thể họ đã biết nhau từ rất lâu. Trong giây phút đó, Phong cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Ánh mắt ấy, sâu thăm thẳm, chất chứa cả một bầu trời tâm sự. Nó không hề né tránh, mà thẳng thắn xuyên qua lớp màn đêm, chạm đến tận cùng linh hồn anh. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người.
Người con trai khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn hiện, như một lời mời gọi không lời. Bàn tay anh ta vẫn lướt trên phím đàn, nhưng ánh mắt chưa hề rời khỏi Phong. Anh nuốt khan, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó gọi tên. Một sự thôi thúc mãnh liệt, muốn bước qua con hẻm nhỏ đó, muốn chạm vào thế giới của người đàn ông xa lạ kia. Nhưng đôi chân anh như đóng đinh vào đất.
Tiếng đàn chợt dứt. Người con trai đứng dậy, chậm rãi tiến về phía cửa. Ánh đèn đường hắt vào, làm rõ hơn đường nét khuôn mặt anh ta: sống mũi cao, đôi môi mỏng và một nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái, đẹp đến nao lòng. Anh ta đẩy nhẹ cánh cửa kính, hương hoa sữa và khói thuốc ùa vào, hòa quyện với mùi cà phê thoảng nhẹ.
"Vẫn đứng đó?" Giọng nói trầm ấm, khàn khàn, phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm. "Không định vào sao?"
Phong ngẩn người. Anh không ngờ người này lại chủ động bắt chuyện. Ánh mắt anh xoáy sâu vào đôi mắt đen kia, như tìm kiếm một câu trả lời cho sự rung động bất ngờ trong lòng. Một cơn gió đêm thổi qua, cuốn bay vài chiếc lá khô. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một vực thẳm, và người kia đang dang tay chờ đợi.
