"Thằng chó đẻ, mày dám làm đổ cà phê của sếp tổng?"
Giọng gào thét chói tai của Trưởng phòng Marketing, Nguyễn Thị Thu Thảo, như muốn xé toạc không khí ngột ngạt trong văn phòng tập đoàn A.S.A. Holdings. Tống Duy, chàng trai 23 tuổi với cặp kính cận dày cộp và bộ vest nhăn nhúm, co rúm người lại. Ly cà phê đen đặc sánh, loại Starbucks nhập khẩu đắt tiền mà hắn vừa mang từ pantry ra, giờ đã nằm gọn trên chiếc áo sơ mi lụa trắng muốt của sếp tổng.
"Tôi... tôi xin lỗi, sếp. Tôi lỡ tay..." Duy lắp bắp, khuôn mặt tái mét. Hắn là thực tập sinh quèn, mới vào được ba tháng, lương ba cọc ba đồng, sống trong căn hẻm nhỏ tăm tối ở quận 4. Cả đời hắn chưa từng được chạm vào một chiếc áo lụa, chứ đừng nói là làm bẩn nó.
Vương Tuấn Kiệt, sếp tổng trẻ tuổi, con trai độc nhất của Chủ tịch A.S.A., nheo mắt. Hắn cao ráo, đẹp trai, luôn khoác trên mình những bộ đồ hiệu đắt tiền và chiếc Rolex Daytona lấp lánh. Ánh mắt khinh bỉ của hắn quét qua Duy như thể hắn đang nhìn một con gián.
"Lỡ tay? Cậu nghĩ xin lỗi là xong à?" Tuấn Kiệt lạnh lùng nhếch mép. "Chiếc áo này là hàng đặt may riêng từ Milan, giá trị của nó có thể nuôi cả gia đình cậu cả năm đấy, thằng nghèo hèn!"
Cả phòng xì xào, bàn tán. Thu Thảo cười khẩy, ánh mắt chứa đầy sự hả hê. Cô ta luôn tìm cách hạ bệ Duy, vì hắn dù nghèo nhưng lại được cái mã khá sáng sủa, khiến cô ta ghen tị.
"Vương tổng, hay để tôi xử lý..." Thu Thảo liếc Duy một cái sắc lạnh.
Tuấn Kiệt phẩy tay. "Không cần. Loại người như thế này, chỉ làm bẩn mắt tôi. Sa thải ngay lập tức."
Trái tim Duy như thắt lại. Sa thải? Đúng vào lúc mẹ hắn đang bệnh nặng, cần tiền phẫu thuật? Cả thế giới như sụp đổ trước mắt hắn. Hắn cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt chế giễu của mọi người. Hắn chỉ là một thằng phế vật, một hạt bụi trong cái thành phố Sài Gòn xa hoa này.
Đột nhiên, một giọng nói máy móc, lạnh lùng vang lên trong đầu Duy, chỉ mình hắn nghe thấy.
