Tại một cuộc thi khiêu vũ quốc tế, ngôi sao tango nổi tiếng bị hạ độc ngay trên sân khấu, giữa điệu nhảy cuối cùng. Không ai thấy thủ phạm, không ai nghe thấy tiếng động lạ. Thám tử tư Minh Anh, vốn là một vũ công tài năng, phải dùng kiến thức về thế giới ngầm của sân khấu để vén màn bí mật sau ánh đèn vũ đài và những nụ cười giả tạo.
Tiếng nhạc đột ngột câm bặt. Một vệt máu đỏ tươi, sánh đặc như rượu vang sóng sánh, vương trên đôi giày da bóng lộn của Mateo Ramirez, ngôi sao tango lừng danh thế giới, ngay giữa ánh đèn sân khấu chói lòa của Nhà hát Lớn Sài Gòn. Anh ta ngã xuống, không một tiếng động, không một lời trăn trối, cơ thể co giật theo nhịp đập cuối cùng của con tim, đôi mắt xanh thẳm mở trừng trừng nhìn vào khoảng không vô định, dường như vẫn còn đang kiếm tìm một nụ cười, hay một lời xin lỗi nào đó đã không kịp nói ra. Khán phòng hàng ngàn người, vừa giây trước còn vỡ òa trong tiếng vỗ tay tán thưởng, giờ đây chìm trong sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng thở dốc nghẹn ngào của Elena Petrova, bạn nhảy của anh, và âm thanh loảng xoảng của chiếc micro rơi khỏi tay người dẫn chương trình. Mùi nước hoa nồng nàn, hòa lẫn với mùi mồ hôi chua xót và bụi sân khấu cũ kỹ, bỗng trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Đại úy Long, với bộ quân phục nhàu nhĩ và khuôn mặt khắc khổ, nhìn chằm chằm vào cái xác đang được che phủ bởi một tấm vải trắng. Hơi thở ông nặng nề, phả ra làn khói thuốc lá mờ nhạt trong không khí lành lạnh của đêm Sài Gòn đổ mưa. "Chưa bao giờ tôi thấy vụ nào quái đản như thế này," ông lầm bầm, giọng khàn đặc. "Một cú hạ độc giữa hàng ngàn con mắt, vậy mà không một ai thấy gì." Ông quay sang Minh Anh, người phụ nữ đang đứng lặng lẽ bên rìa sân khấu, đôi mắt nâu sẫm lướt qua từng chi tiết nhỏ nhặt. Tóc cô búi cao gọn gàng, để lộ đường xương hàm sắc sảo, và chiếc áo sơ mi lụa màu xanh navy, dù đơn giản, cũng không thể che giấu được sự thanh thoát của một vũ công. Trên cổ tay cô, một chiếc vòng bạc cũ kỹ ánh lên dưới ánh đèn pha còn sót lại.
"Cô Minh Anh, tôi biết cô không còn nhảy nữa, nhưng vụ này... tôi cần một người hiểu rõ thế giới này hơn tôi." Đại úy Long thở dài, "Cả cái sân khấu này, cả những con người này, họ phức tạp hơn tôi nghĩ nhiều. Và tôi tin cô sẽ không để vụ này chìm xuồng." Minh Anh không đáp lời ngay. Cô cúi xuống, chạm nhẹ vào mép sàn gỗ nơi Mateo đã ngã. Bề mặt gỗ láng mịn, nhưng dưới ngón tay cô, một chút cảm giác dính dính lạ thường truyền đến. Cô nhíu mày. Đó không phải là mồ hôi, cũng không phải là máu khô. Một thứ gì đó trong suốt, gần như không thể nhận ra, lấp lánh như sương đêm. Ánh mắt cô quét qua những vệt trầy xước trên sàn, những dấu giày, và cả những mảnh kim tuyến lấp lánh còn sót lại từ điệu nhảy mở màn.
"Nạn nhân là Mateo Ramirez, 38 tuổi, người Argentina," một sĩ quan trẻ đang ghi chép báo cáo. "Kết quả sơ bộ từ đội pháp y cho thấy anh ta bị hạ độc bằng một loại chất độc thần kinh cực mạnh, tác dụng nhanh. Không có dấu vết chích hay vết thương bên ngoài. Có vẻ như anh ta đã nuốt phải nó."
Minh Anh đứng thẳng dậy, đôi mắt tinh tường không bỏ sót bất kỳ một biểu hiện nào của những người xung quanh. Từ gương mặt tái mét của Elena Petrova, cô bạn nhảy của Mateo, đang ngồi co ro trong góc hậu trường, run rẩy cầm một cốc nước lọc, đến vẻ lo lắng quá mức của ông Hoàng, chủ tịch liên đoàn khiêu vũ kiêm trưởng ban tổ chức cuộc thi, đang đi đi lại lại như mắc cửi, chiếc cà vạt lụa thắt chặt đến mức khiến khuôn mặt ông đỏ bừng. Mỗi hơi thở, mỗi cử chỉ đều là một mảnh ghép của bức tranh rối rắm.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Mateo có thói quen gì đặc biệt trước khi lên sân khấu không?" Minh Anh hỏi, giọng điềm tĩnh.
Ông Hoàng giật mình, quay phắt lại. "Thói quen ư? Ờ... anh ta rất cầu toàn. Luôn yêu cầu một ly trà gừng ấm, pha với mật ong và một lát chanh. Phải là mật ong rừng nguyên chất, anh ta rất khó tính về khoản này. Và một chiếc khăn lụa khô, không mùi để lau mồ hôi. Luôn là thế." Ông ta vừa nói vừa vò nát mảnh khăn tay trong lòng bàn tay, ánh mắt lảng tránh.
Minh Anh lặng lẽ bước về phía bàn trang điểm của Mateo Ramirez. Nơi đó vẫn còn vương vấn mùi phấn và keo xịt tóc, trộn lẫn với hương thơm hăng hắc của tinh dầu bạc hà mà nhiều vũ công thường dùng để thư giãn. Trên bàn, ngoài những dụng cụ trang điểm đắt tiền, còn có một chai nước suối đã vơi đi một nửa, một hộp kẹo ngậm the mát hiệu Fisherman’s Friend, và một chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Rolex vàng ròng, dây da cá sấu màu nâu sẫm, kim đồng hồ đã dừng lại ở 21 giờ 17 phút. Đúng cái khoảnh khắc Mateo ngã xuống. Một hình ảnh gia đình nhỏ, người vợ xinh đẹp với mái tóc vàng óng và đứa con gái khoảng 5 tuổi, được đặt trong khung ảnh bạc, úp mặt xuống. Minh Anh nhẹ nhàng lật nó lại. Đứa bé trong ảnh có đôi mắt trong veo, hồn nhiên, đối lập hoàn toàn với cái chết tàn khốc vừa xảy ra.
"Không ai được chạm vào bất cứ thứ gì ở đây," Minh Anh ra lệnh, giọng dứt khoát. Đại úy Long gật đầu, ra hiệu cho các sĩ quan giám sát chặt chẽ.
"Cô thấy gì?" Đại úy Long hỏi, tò mò.
Minh Anh đưa ngón tay lên vuốt nhẹ khung ảnh, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. "Tất cả mọi thứ đều được sắp xếp rất gọn gàng, ngăn nắp. Một người đàn ông kỹ tính. Nhưng có một điều lạ." Cô chỉ vào chai nước suối. "Nắp chai đã vặn chặt. Không dấu vết cạy mở. Nếu anh ta uống nước này, chất độc phải ở bên trong từ trước."
Đại úy Long nhíu mày. "Vậy thì chất độc đã được đưa vào trước khi anh ta đến đây? Hay anh ta tự mang đến?"
"Hoặc có ai đó đã thay thế chai nước của anh ta bằng một chai khác." Minh Anh trầm ngâm. "Nhưng không có bằng chứng nào cho thấy chai này đã bị thay thế. Trừ khi..." Cô ngừng lại, ánh mắt lóe lên một tia suy nghĩ. "Trừ khi nó không phải là chai nước duy nhất."
Bên cạnh chai nước, cô phát hiện ra một chiếc khăn giấy đã qua sử dụng, vứt hờ hững trong thùng rác nhỏ. Trên chiếc khăn giấy có vương một vệt son môi màu đỏ mận, hơi đậm hơn so với màu son mà Elena Petrova đang dùng. Mùi hương của nó là mùi dâu tây ngọt lịm, hoàn toàn khác biệt với mùi nước hoa cam chanh mà Elena thường xịt. Một chi tiết nhỏ, nhưng đủ để Minh Anh nán lại, khẽ hít một hơi thật sâu. Mùi hương này quen thuộc một cách kỳ lạ, như một ký ức thoảng qua từ những năm tháng còn đứng trên sân khấu.
Cánh cửa phòng thay đồ mở hé, và Sofia Vargas, nữ vũ công người Tây Ban Nha từng được dự đoán là đối thủ nặng ký nhất của Mateo, bước vào. Mái tóc đen nhánh của cô ta xõa tung, đôi mắt sắc sảo nhìn Minh Anh và Đại úy Long với vẻ thách thức. Cô ta mặc một chiếc áo khoác da báo bó sát, để lộ bờ vai trần quyến rũ, nhưng trên khuôn mặt vẫn còn vương nét hoảng loạn chưa dứt. "Mateo... anh ấy đã chết thật sao?" Giọng cô ta run rẩy, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự tò mò không hề nhỏ. Tay cô ta khẽ vuốt ve chiếc vòng cổ đá quý lấp lánh.
"Cô Vargas, cô có thông tin gì về Mateo không?" Đại úy Long hỏi.
Sofia thở dài, kéo ghế ngồi xuống, vẻ bất cần. "Mateo là một thiên tài, không nghi ngờ gì. Nhưng anh ta cũng là một kẻ kiêu ngạo. Anh ta nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ. Anh ta đã làm tổn thương rất nhiều người để leo lên đỉnh cao này. Tôi không ngạc nhiên khi có kẻ thù."
Minh Anh quan sát Sofia. Chiếc vòng cổ của cô ta có một hạt đá màu tím đậm, và Minh Anh nhận thấy ngón tay cái của Sofia liên tục xoa nhẹ hạt đá đó, một cử chỉ vô thức thể hiện sự lo lắng hoặc căng thẳng. Đôi môi cô ta tô một lớp son đỏ tươi, nhưng không phải màu đỏ mận.
"Anh ta làm tổn thương ai?" Minh Anh hỏi, ánh mắt sắc lẹm.
Sofia nhún vai. "Rất nhiều. Có thể là một cô gái trẻ bị anh ta bỏ rơi sau khi dùng xong. Hoặc một nhà đầu tư đã bị anh ta lật kèo. Hoặc là một vũ công đã bị anh ta hất cẳng khỏi sàn diễn chỉ vì một lỗi nhỏ. Thế giới này không phải lúc nào cũng hào nhoáng như vẻ bề ngoài đâu, cô thám tử. Đằng sau mỗi nụ cười là một con dao." Cô ta nhìn thẳng vào mắt Minh Anh, dường như muốn thăm dò.
Minh Anh gật đầu. Cô hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Sân khấu là nơi của những ảo ảnh, nơi mà hào quang và bóng tối đan xen, nơi những ước mơ có thể bị nghiền nát chỉ trong một đêm. "Cô có gặp Mateo trước khi anh ta lên sân khấu không?"
"Có chứ. Chúng tôi chào hỏi xã giao. Tôi thậm chí còn chúc anh ta may mắn. Anh ta trông có vẻ bình thường, chỉ hơi căng thẳng một chút. Nhưng ai mà chẳng căng thẳng trước một cuộc thi lớn như thế này?" Sofia nhếch mép cười, nhưng ánh mắt lại lộ vẻ khinh thường. "Anh ta không thích tôi, và tôi cũng vậy. Nhưng chúng tôi là những vũ công chuyên nghiệp. Chúng tôi giữ phép tắc."
Đại úy Long nhận được một cuộc gọi. Sau vài câu trao đổi ngắn ngủi, ông cúp máy, vẻ mặt càng thêm cau có. "Có vẻ như chúng ta có một vấn đề mới. Điện thoại của nạn nhân đã biến mất. Không thấy trong phòng thay đồ, không thấy trên người. Cũng không có dấu vết bị cướp."
Minh Anh ngẩng đầu. Một chiếc điện thoại biến mất giữa một vụ án mạng đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nó là một mảnh ghép quan trọng, có thể chứa đựng manh mối cuối cùng, hoặc là một thông điệp từ kẻ giết người.
"Tôi cần nói chuyện với Elena Petrova," Minh Anh yêu cầu, giọng nói chắc nịch.
Elena, cô bạn nhảy của Mateo, vẫn còn run rẩy. Gương mặt cô ta trắng bệch, đôi mắt sưng húp vì khóc. Mái tóc xoăn màu nâu đỏ của cô ta rũ rượi trên vai. Cô ta đang ngồi trên chiếc ghế sofa da cũ kỹ trong một căn phòng hậu trường khác, bàn tay liên tục nắm chặt chiếc vòng cổ có mặt dây chuyền hình chiếc giày khiêu vũ nhỏ.
"Elena, cô có thể kể lại những gì đã xảy ra trước khi Mateo lên sân khấu không?" Minh Anh hỏi, ngồi xuống đối diện cô ta, giữ khoảng cách tôn trọng.
Elena hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. "Chúng tôi đến đây lúc 6 giờ tối. Trang điểm, tập dượt nhẹ. Mateo luôn uống trà gừng và mật ong như anh Hoàng nói. Anh ấy không ăn gì nhiều, chỉ vài viên kẹo ngậm Fisherman’s Friend để giữ giọng và sự tỉnh táo. Trước khi lên sân khấu, anh ấy đã kiểm tra lại giày, trang phục... mọi thứ đều hoàn hảo."
"Anh ấy có gặp ai không?" Minh Anh tiếp tục.
"Chỉ có ban tổ chức đến hỏi thăm, và Sofia Vargas đến chúc may mắn. Rồi có một người đàn ông lạ mặt, đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, mang một bó hoa hồng đỏ thắm đến tận cửa phòng thay đồ." Elena nói, giọng nhỏ dần. "Anh ta nói là fan hâm mộ đặc biệt của Mateo. Nhưng Mateo không thích bị làm phiền trước giờ diễn, nên anh ấy chỉ nhận hoa và bảo tôi đưa bó hoa đó cho ban tổ chức."
"Một bó hoa hồng đỏ?" Minh Anh lặp lại. "Anh ta có nói gì khác không?"
"Không. Chỉ bảo là chúc mừng Mateo đã đạt đến đỉnh cao sự nghiệp." Elena lắc đầu. "Tôi thấy anh ta hơi kỳ lạ, nhưng nghĩ là fan cuồng thôi."
Minh Anh quan sát kỹ Elena. Đôi tay cô ta vẫn run rẩy không ngừng, nhưng ánh mắt lại có một sự trống rỗng khó hiểu, như thể tâm trí cô ta đang ở một nơi nào đó rất xa. Lớp phấn trên má đã lem đi một chút, lộ ra một vết sẹo nhỏ mờ ở thái dương.
"Cô có nhớ người đàn ông đó trông như thế nào không?"
"Không rõ lắm. Mũ lưỡi trai che gần hết mặt. Chỉ nhớ là anh ta có đôi mắt màu nâu rất sáng và một vết sẹo nhỏ trên sống mũi. Giọng anh ta hơi trầm, không có âm điệu đặc biệt." Elena khẽ siết chặt mặt dây chuyền.
"Bó hoa đó hiện giờ ở đâu?"
"Tôi đưa cho cô thư ký của ban tổ chức, cô Mai. Cô ấy nói sẽ mang về văn phòng."
Minh Anh gật đầu. Một bó hoa, một fan hâm mộ bí ẩn. Liệu đây có phải là một manh mối hay chỉ là một sự trùng hợp?
"Còn gì nữa không, Elena? Bất cứ điều gì bất thường?"
Elena im lặng một lúc lâu, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không. "Có... có một điều. Ngay trước khi chúng tôi lên sân khấu, Mateo đã bỏ một chiếc nhẫn vào túi quần. Chiếc nhẫn cưới của anh ấy. Anh ấy nói là không muốn làm mất trong lúc diễn. Nhưng... anh ấy không bao giờ tháo nhẫn cưới ra cả."
Minh Anh đột ngột ngẩng đầu. Chi tiết này, nhỏ bé nhưng lại cực kỳ quan trọng. Một người kỹ tính như Mateo Ramirez, người không bao giờ bỏ nhẫn cưới, lại tháo nó ra ngay trước màn trình diễn quan trọng nhất. "Cô có thấy anh ấy bỏ nhẫn vào túi nào không?"
"Túi quần bên phải. Anh ấy thường để chìa khóa phòng khách sạn ở đó." Elena nói, giọng run rẩy hơn.
Minh Anh đứng dậy. Cô quay lại sân khấu, nơi các nhân viên pháp y vẫn đang làm việc. Cô đi thẳng đến bộ trang phục của Mateo, chiếc quần đen bóng loáng, đã được tháo ra và đặt trên một cái bàn. Cô thận trọng kiểm tra túi quần bên phải. Không có chiếc nhẫn nào. Chỉ có một chiếc khăn giấy gấp gọn gàng, và một mẩu giấy nhỏ nhàu nát. Minh Anh nhẹ nhàng lấy mẩu giấy ra. Nó chỉ là một hóa đơn cà phê từ một quán vỉa hè nhỏ ở quận 4, in vào sáng nay. Một ly cà phê sữa đá, thêm đá, giá 25.000 đồng. Có vẻ không liên quan. Nhưng Minh Anh vẫn giữ lại.
Cô lại nhìn xuống sàn nhảy, nơi Mateo đã ngã. Ánh mắt cô dừng lại ở một vết xước rất mờ, gần như không thể thấy được trên sàn gỗ. Vết xước đó không phải do giày khiêu vũ gây ra. Nó nông hơn, và có hình dạng hơi khác lạ. Gần đó, một sợi tóc màu vàng nhạt vương trên sàn, nổi bật giữa những sợi tóc đen của các vũ công khác. Tóc của Elena Petrova là màu nâu đỏ, tóc của Sofia Vargas là đen nhánh. Tóc của Mateo là màu đen. Vậy sợi tóc này là của ai? Mùi sương đêm vẫn vương vất, và Minh Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo không chỉ đến từ cơn mưa.
Minh Anh quay sang Đại úy Long. "Tôi nghĩ chúng ta nên tìm bó hoa hồng đó ngay lập tức. Và kiểm tra lại túi quần của nạn nhân, thật kỹ lưỡng. Chiếc nhẫn cưới đã biến mất cùng với điện thoại. Đây không phải là một vụ cướp thông thường."
Đại úy Long gật đầu, ra hiệu cho đội điều tra hành động. Ông ta cũng bắt đầu cảm thấy cái lạnh toát ra từ vụ án này.
Minh Anh đưa mắt nhìn một lượt những người có mặt. Elena, Sofia, ông Hoàng, và cả những nhân viên hậu trường đang thu dọn đồ đạc một cách vội vã. Ai trong số họ đã nhìn thấy, đã nghe thấy, hay đã làm điều gì đó?
Vết sẹo trên thái dương của Elena. Mùi son dâu tây trên khăn giấy của Mateo. Chiếc vòng cổ hạt đá tím của Sofia. Sự căng thẳng của ông Hoàng. Bó hoa hồng đỏ của người đàn ông bí ẩn. Và chiếc nhẫn cưới biến mất một cách khó hiểu. Mỗi chi tiết nhỏ đều như một nốt nhạc lạc điệu trong bản tango chết chóc này.
Minh Anh cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô có cảm giác rằng mình đang đứng giữa một sân khấu khổng lồ, nơi tất cả mọi người đều đang diễn một vở kịch. Và kẻ giết người, có thể vẫn đang đứng đó, nhìn cô, mỉm cười, chờ đợi màn kết.
Và lúc đó, cô mới nhận ra... vết xước trên sàn không phải do giày. Nó là vết của một vật nhọn, kim loại, có thể đã được ai đó
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
7
Gương Mặt Giấu Kín
7,974 từ
🔒 Đăng nhập
8
Vết Nứt Trên Vũ Đài
10,442 từ
🔒 Đăng nhập
9
Giọt Đắng Hồi Ức
10,131 từ
🔒 Đăng nhập
10
Nốt Nhạc Độc Dược
11,023 từ
🔒 Đăng nhập
12
Ánh Đèn Che Giấu
9,719 từ
🔒 Đăng nhập
13
Nốt Nhạc Độc Dược
10,498 từ
🔒 Đăng nhập
14
Vũ Điệu Tử Vong
8,710 từ
🔒 Đăng nhập
15
Vũ Điệu Ăn Cắp
5,738 từ
🔒 Đăng nhập
16
Nụ Cười Pha Độc
7,829 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lời Hát Cuối Cùng
6,350 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khúc Kết Điệu Tango
11,134 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?