Cơn đau thấu xương xé nát từng thớ thịt. Mùi máu tanh nồng xộc lên tận óc, hòa lẫn với mùi thuốc tẩy gắt mũi của bệnh viện. Mắt tôi dán chặt vào tấm kính phản chiếu hình ảnh méo mó của chính mình: mái tóc rũ rượi bết dính mồ hôi và nước mắt, đôi mắt trũng sâu vì những đêm dài vật vã. Kẻ thủ ác đứng sừng sững trước mặt, nụ cười nửa miệng méo mó, còn ai khác ngoài người đàn ông mà tôi đã gọi là chồng suốt mười năm?
"Vân Anh, em thật ngây thơ." Giọng hắn trầm đục, như lưỡi dao cứa vào tim tôi. "Cả gia sản này, danh tiếng này, tất cả đều phải thuộc về con trai ta, chứ không phải con bé ngu ngốc nhà em. Nghe nói... nó vừa ngã từ cầu thang xuống? Thật đáng tiếc."
"Không... Không thể nào!" Cả cơ thể tôi run rẩy dữ dội. Con gái tôi, Họa Mi, đứa bé duy nhất tôi còn lại sau khi mất đi con trai cả vì 'tai nạn'. Hóa ra, tất cả đều là âm mưu? Hóa ra, mười năm qua tôi đã sống trong một vở kịch do lũ quỷ đội lốt người dựng nên?
Nguyễn Hoàng Nam, người chồng đầu ấp tay gối, và cô em gái cùng cha khác mẹ, Nguyễn Thị Thùy Linh, đứng cạnh hắn, ánh mắt chứa đầy sự hả hê. Hai kẻ mà tôi tin tưởng nhất, yêu thương nhất, đã nhẫn tâm đẩy tôi vào địa ngục. Con tôi chết, công ty tôi tạo dựng bị cướp trắng, còn tôi... tôi bị giam trong cái lồng mang tên "bệnh tâm thần".
"Nếu có kiếp sau..." Tôi thều thào, máu ộc ra từ khóe môi. Lưỡi dao sắc lạnh của y tá, dưới sự chỉ đạo của Nam, đã kết thúc cuộc đời tôi trong một đêm đông buốt giá. "Nếu có kiếp sau, ta nhất định... sẽ khiến các người sống không bằng chết!"
Ánh sáng lóa mắt chợt bùng lên, rồi tắt phụt. Tôi giật mình choàng tỉnh.
Mắt tôi mở trừng trừng, không gian quen thuộc nhưng xa lạ. Bàn học gỗ sồi, những cuốn sách giáo khoa đã ố vàng, tấm poster ban nhạc huyền thoại năm 2005. Tôi vội vàng chạy đến tấm gương cũ kỹ. Một cô gái trẻ trung, với mái tóc đen nhánh và làn da trắng hồng. Không phải tôi của tuổi ba mươi héo mòn vì đau khổ, mà là tôi của tuổi mười tám.
"Năm 2005?" Tôi lẩm bẩm, giọng nói còn nguyên sự bàng hoàng. "Là mười lăm năm trước khi mọi chuyện bắt đầu?"
Ký ức kiếp trước ùa về như thác lũ. Ngày mai, tôi sẽ nhận được học bổng toàn phần vào đại học danh giá. Đó cũng là ngày tôi gặp Nguyễn Hoàng Nam. Định mệnh nghiệt ngã đã bắt đầu từ đó. Nụ cười giả dối của hắn, ánh mắt lấp lánh của Thùy Linh, tất cả hiện rõ mồn một.
