Hương vị của cái chết không giống như cô tưởng tượng. Nó không phải mùi tanh của máu, hay mùi hôi thối của thịt rữa. Mà là mùi ẩm mốc cũ kỹ hòa lẫn với mùi thuốc tẩy nồng gắt, như thể ai đó đã cố gắng xóa đi một thứ gì đó kinh khủng hơn cả cái chết.
Thượng úy Băng Nghiên gỡ chiếc khẩu trang y tế đã thấm đẫm mồ hôi, mái tóc bob đen nhánh bết vào thái dương. Đôi mắt sắc như dao cau lướt qua căn phòng khách rộng lớn của căn biệt thự bỏ hoang trên đường Trần Văn Đang. Ánh đèn pin của đội pháp y chiếu qua những tấm ga trải giường bạc màu phủ lên đồ đạc, tạo nên những bóng ma méo mó. Sàn nhà lát gạch hoa văn đã bong tróc, in hằn dấu chân lấm lem của đội khám nghiệm.
Nạn nhân, một người đàn ông trung niên tên Trần Quang Minh, chủ tịch một công ty bất động sản lớn, được tìm thấy trong tư thế quỳ gối trước lò sưởi đã cũ, đầu cắm thẳng vào đó. Một chiếc đèn cầy cháy dở nằm lăn lóc bên cạnh, sáp chảy thành hình thù quái dị. Từ tư thế và hiện trường, ai cũng nghĩ là một vụ tự sát kinh hoàng. Nhưng Băng Nghiên không nghĩ vậy. Trực giác của một người từng vật lộn với hàng trăm vụ án gào thét trong cô.
"Thưa Thượng úy, kết quả khám nghiệm sơ bộ cho thấy nạn nhân tử vong do chấn thương sọ não nghiêm trọng trước khi bị đưa vào tư thế này," giọng Đại úy Tùng Lâm, trưởng đội pháp y, vang lên trầm trầm. Anh ta đưa cho Băng Nghiên một túi đựng vật chứng. "Đây là chiếc bật lửa tìm thấy trong túi áo nạn nhân. Khá đặc biệt."
Băng Nghiên cầm chiếc bật lửa bằng kim loại bạc, chạm khắc hoa văn rồng bay. Nó bóng loáng, không một vết xước, hoàn toàn đối lập với bộ dạng nhàu nát của nạn nhân và sự cũ kỹ của căn biệt thự. Một chi tiết lạc điệu. Cô nheo mắt nhìn sâu vào ngọn lửa tắt lịm của chiếc đèn cầy, nơi sáp nến đã đông cứng tạo thành một hình thù kì lạ. Nó giống như một con mắt.
"Anh Tùng Lâm, anh có chắc chắn về thời gian tử vong không?" Băng Nghiên hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Và anh có thấy một chiếc khăn tay nào ở gần đó không?"
Tùng Lâm cau mày. "Thời gian tử vong ước tính khoảng 2 đến 3 giờ sáng nay. Còn khăn tay thì không thấy. Có vấn đề gì sao Thượng úy?"
Băng Nghiên không trả lời ngay. Cô quay lại nhìn căn phòng, ánh mắt dừng lại ở một vết ố nhỏ màu nâu trên chiếc ga trải giường phủ lên ghế sofa gần cửa sổ. Vết ố chỉ nhỏ bằng đầu ngón tay, nhưng nó không phải vết bẩn thông thường. Mùi thuốc tẩy không thể che giấu hoàn toàn mùi gỉ sắt đặc trưng. Cô đưa tay chạm nhẹ vào đó, cảm giác ẩm ướt vẫn còn vương lại.
