Tiếng còi xe cảnh sát xé toang màn đêm ẩm ướt của Sài Gòn, nhuộm đỏ góc đường Đồng Khởi. Trung tá Trần Minh, với bọng mắt trũng sâu và mùi cà phê đen phảng phất, bước vào căn hộ penthouse trên tầng 25 của tòa nhà L’Amour. Ánh đèn neon từ bên ngoài hắt qua những tấm kính lớn, tạo thành những dải màu nhòe nhoẹt trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Anh ta không cần nhìn bảng tên trên cửa để biết đây là căn hộ của Hoàng Kiều Khanh, nữ hoàng livestream nổi tiếng với vẻ đẹp sắc sảo và khối tài sản kếch xù.
Căn phòng khách rộng lớn được thiết kế theo phong cách tối giản, nhưng một bức tường hoàn toàn ốp gương từ sàn đến trần lại phá vỡ sự đơn điệu ấy. Phản chiếu trong hàng trăm tấm gương là cảnh tượng kinh hoàng: thi thể Kiều Khanh nằm úp mặt trên tấm thảm lông cừu trắng tinh, máu loang lổ như một bông hồng đêm đang nở rộ. Cổ họng cô bị cắt ngọt, một vết rạch sâu hoắm mà ngay cả những tấm gương cũng không thể che giấu sự tàn bạo của nó.
Đội pháp y đã đến. Tiếng click của máy ảnh, tiếng xì xào của các chuyên viên hiện trường. Minh lướt qua mọi ánh mắt đang lảng tránh cái nhìn của anh, rồi dừng lại trước một gương mặt trẻ măng, tái mét. Đó là Nguyễn Tuấn Anh, quản lý của Kiều Khanh, người đã phát hiện ra vụ việc. Hắn ta đang ngồi co ro trên sofa, mắt dán chặt vào ly trà sữa trân châu dở dang trên bàn, một thương hiệu mà Kiều Khanh hay quảng cáo.
"Kẻ giết người đã biến mất," một sĩ quan trẻ thì thầm. "Không có dấu vết cạy cửa, camera hành lang bị vô hiệu hóa đúng 15 phút trước khi nạn nhân được phát hiện. Căn hộ này còn có hệ thống an ninh tối tân, Trung tá."
Minh gật đầu, đưa mắt quét qua căn phòng. Tủ quần áo mở toang, vài bộ đồ hiệu đắt tiền vương vãi. Một chiếc vòng cổ ngọc trai nằm lăn lóc dưới chân bàn trang điểm, bên cạnh một lọ nước hoa hương gỗ đàn hương. Anh ta khẽ nhíu mày. Kiều Khanh luôn được biết đến với sự chỉnh chu đến mức ám ảnh. Tại sao cô lại để quần áo bừa bộn như vậy? Và tại sao chiếc điều khiển từ xa của hệ thống an ninh lại nằm ngay ngắn trên bàn cà phê, nơi mọi người đều có thể thấy?
Ánh mắt Minh dừng lại ở một chi tiết nhỏ, gần như vô hình. Trên tấm thảm nhung màu xám bạc gần mép gương, có một vết xước rất nhẹ, dài khoảng hai phân, không phải do giày dép gây ra. Nó giống như dấu móng tay, nhưng lại quá sắc. Anh quỳ xuống, dùng găng tay chạm nhẹ vào vết xước. Một hạt bụi nhỏ li ti, lấp lánh như kim tuyến, dính vào đầu ngón tay anh. Không có trong hồ sơ vật chứng. Anh giấu nhẹ nó vào túi áo. Đôi khi, những thứ nhỏ nhặt nhất lại là cánh cửa mở ra cả một thế giới.
