Mùi máu tanh nồng xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi thuốc tẩy gắt gao của bệnh viện. Mí mắt nặng trĩu, mỗi nhịp thở đều là một nhát dao xé toạc lồng ngực. Linh Đan cảm thấy toàn thân mình bị nghiền nát, như một con búp bê vải rách nát bị vứt bỏ sau khi trò chơi kết thúc.
“Cô ta tỉnh rồi sao?” Giọng nói lanh lảnh, quen thuộc đến ghê tởm vang lên. Linh Đan không cần mở mắt cũng biết đó là ai: Diệp Thảo, người em gái cùng cha khác mẹ mà cô đã yêu thương, cưu mang suốt bao năm.
“Tỉnh cũng để làm gì? Sống thực vật thôi. Phí cơm phí gạo!” Lời lẽ tàn nhẫn ấy là của mẹ chồng cô, bà Hà. Linh Đan cảm nhận được một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên thái dương. Hận! Hận đến tận xương tủy!
Cô muốn hét lên, muốn xé xác những kẻ đang đứng đó, hả hê trên nỗi đau của mình. Nhưng cơ thể cô như bị trói chặt bởi xiềng xích vô hình. Cơn đau dữ dội từ vết thương trên đầu, từ cái bụng trống rỗng không còn hơi ấm của đứa con. Tất cả tan chảy thành một dòng chảy cuộn trào của tuyệt vọng và căm hờn.
“Cô ta không còn gì cả. Công ty, tài sản, cả cái thai trong bụng… tất cả đều tan biến. Đáng đời lắm!” Lần này là giọng nói run rẩy của Hùng – chồng cô, người đàn ông mà cô đã dùng cả tuổi thanh xuân để yêu, để phụng sự. Hắn ta, kẻ đã đẩy cô xuống vực thẳm này.
Linh Đan cố gắng cử động ngón tay, dù chỉ là một chút, để chứng minh mình vẫn còn sống, vẫn còn nghe thấy tất cả. Nhưng vô ích. Hơi thở ngày càng yếu ớt, tầm nhìn mờ dần. Màn đêm bao trùm lấy cô, kéo cô xuống một hố sâu không đáy.
*Chết sao? Không! Ta không cam tâm!*
Trong khoảnh khắc cuối cùng, ký ức ùa về như một dòng lũ: nụ cười giả tạo của Diệp Thảo khi cô ta đẩy Linh Đan xuống cầu thang, ánh mắt thờ ơ của Hùng khi cô van xin hắn cứu lấy con mình, lời tuyên bố lạnh lùng của bà Hà rằng cô chỉ là công cụ để họ có được tài sản…
*Nếu có kiếp sau, nếu được sống lại… ta nhất định sẽ khiến các ngươi phải trả giá! Từng người một, từng tội ác một!*
Một tiếng ‘bíp’ dài từ chiếc máy điện tâm đồ. Ánh sáng cuối cùng vụt tắt.
