Trong đêm vắng, một bữa tiệc xa hoa tại biệt thự hẻo lá
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 18 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Dạ Khúc Đoạt Hồn — Đọc thử miễn phí
Tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng của chiếc đồng hồ quả lắc kiểu Pháp cổ điển, được đặt trịnh trọng trên bệ lò sưởi cẩm thạch trắng, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng ghê người trong phòng khách. Mười hai giờ kém mười lăm phút. Bên ngoài, những cơn mưa tầm tã không ngừng trút xuống, gõ nhịp đều đặn lên mái ngói, hòa cùng tiếng gió rít qua những khe cửa sổ được thiết kế tinh xảo. Trong không gian rộng lớn của biệt thự An Viên, sự xa hoa như một bức màn che phủ sự lạnh lẽo.
Bác sĩ Mộc Lan siết chặt ly vang đỏ trong tay, cảm nhận hơi ấm từ chất lỏng sánh đỏ lan tỏa trong lòng bàn tay lạnh ngắt của mình. Vị chát nhẹ của loại vang Burgundy hảo hạng, được đích thân chủ nhân căn biệt thự, ông Cao Việt Hưng, rót cho cô lúc đầu buổi, giờ đây như có lẫn một dư vị đắng ngắt. Cô ngước nhìn tấm thảm Ba Tư thủ công trải dưới chân, một họa tiết hình học phức tạp với tông màu xanh ngọc và vàng kim, được chiếu sáng bởi ánh đèn chùm pha lê từ trần nhà cao vút. Cảm giác bất an cứ quẩn quanh, không ngừng dấy lên trong lồng ngực. Mộc Lan luôn tin vào giác quan thứ sáu của mình, đặc biệt là khi nó cất tiếng nói trong những không gian sang trọng đến ngột ngạt như thế này.
Mộc Lan, một chuyên gia pháp y hình sự với vẻ ngoài mảnh mai và mái tóc đen dài buộc gọn, vốn không thuộc về những bữa tiệc xa hoa kiểu này. Cô đến đây theo lời mời của người bạn thân, Kim Ngân – nữ kiến trúc sư tài năng đang phụ trách dự án “Thành phố Thông minh” của tập đoàn Cao Gia, do đích thân ông Hưng làm chủ đầu tư. Giờ đây, Kim Ngân đã biến mất cùng với một nhóm khách VIP khác, có lẽ là đang tham quan khu vườn bí mật dưới tầng hầm, nơi ông Hưng khoe có một bộ sưu tập bonsai quý hiếm. Mộc Lan tự nhủ, có lẽ mình nên tìm một chỗ nào đó yên tĩnh hơn để suy nghĩ về bản báo cáo pháp y còn đang dang dở trên bàn làm việc.
Ánh mắt Mộc Lan lướt qua những bức tường trắng tinh khôi, treo đầy tranh trừu tượng của các nghệ sĩ đương đại Việt Nam. Bức "Đêm không ngủ" của Trần Văn Sắc, với những nét cọ mạnh mẽ màu xanh thẫm và đỏ sẫm, đặc biệt thu hút sự chú ý của cô. Nó mang một vẻ đẹp dữ dội, đầy ám ảnh, giống như một lời tiên tri thầm lặng. Cô không khỏi nghĩ về ánh mắt mệt mỏi của ông Cao Việt Hưng khi ông chào hỏi cô lúc đầu buổi tiệc. Dù khoác lên mình bộ vest Armani lịch lãm và nụ cười công nghiệp, đôi mắt ông lộ rõ vẻ căng thẳng, dưới quầng mắt có một vết thâm nhẹ, như thể đã mất ngủ nhiều đêm. Một chi tiết nhỏ, nhưng với Mộc Lan, mọi chi tiết đều có ý nghĩa.
Cô chuyển trọng tâm, quan sát những vị khách còn lại trong phòng khách chính. Bà Diệu Hà, người vợ trẻ đẹp của ông Hưng, đang nói chuyện với Thẩm phán Trần Anh Tú ở một góc phòng. Bà Hà, với chiếc váy lụa đỏ thẫm xẻ cao, mái tóc uốn xoăn nhẹ thả xuống vai, trông như một đóa hồng nhung đang hé nở giữa đêm. Tuy nhiên, Mộc Lan tinh ý nhận thấy một vết bẩn nhỏ, mờ nhạt màu nâu sẫm trên cổ tay áo trái của bà Hà, trông khá giống vết son môi. Bà cười rất tươi, nhưng bàn tay đang đặt trên tay vị Thẩm phán lại siết chặt một cách bất thường, các khớp ngón tay trắng bệch dưới lớp găng tay ren mỏng.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Không xa đó, Lâm Hoàng Nam, cháu trai ông Hưng, đang lén lút nhìn về phía bà Hà với ánh mắt đầy vẻ phức tạp – sự ngưỡng mộ, ghen tị và cả chút oán trách. Nam là một thanh niên bảnh bao, nhưng lại có vẻ hơi tự ti so với những người khác trong buổi tiệc. Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu đen, cà vạt nới lỏng, và liên tục điều chỉnh chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Rolex vàng óng. Chiếc đồng hồ, một món quà từ chú Hưng, theo lời cậu ta kể, dường như là niềm tự hào duy nhất của Nam trong cái thế giới đầy rẫy những thành công rực rỡ này. Mộc Lan nhớ lại một câu chuyện mà Kim Ngân từng kể, rằng Nam từng có ý định kinh doanh riêng nhưng bị ông Hưng dập tắt không thương tiếc.
Bảo Huy, đối tác kinh doanh lâu năm của ông Hưng, một người đàn ông điềm tĩnh và có vẻ ngoài lạnh lùng, đang đứng một mình gần cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn. Bên ngoài, những chiếc lá cọ bị gió mưa quất tơi tả, tạo nên âm thanh xào xạc đều đặn. Huy đang hút một điếu xì gà Cohiba Maduro 5, làn khói thơm thoảng bay nhẹ trong không khí. Mộc Lan để ý thấy trên ngón áp út của anh ta có một chiếc nhẫn bạc khắc hình đầu sư tử, một biểu tượng của sự quyền lực nhưng cũng có vẻ rất cá nhân. Anh ta không tham gia bất kỳ cuộc trò chuyện nào, chỉ im lặng quan sát, đôi mắt sắc lạnh quét một vòng khắp phòng, dừng lại thật lâu ở phía bà Diệu Hà và Lâm Hoàng Nam. Mộc Lan biết, quan hệ giữa Bảo Huy và ông Hưng gần đây rất căng thẳng vì một dự án liên quan đến khu đất vàng ở trung tâm thành phố.
Tiếng nhạc jazz du dương chợt ngừng bặt. Toàn bộ căn biệt thự chìm vào một khoảng lặng đột ngột, khiến mọi người giật mình.
"Chuyện gì vậy?" Lâm Hoàng Nam lẩm bẩm, hoảng hốt nhìn xung quanh.
Thẩm phán Trần Anh Tú nhíu mày, vẻ mặt đầy khó chịu. "Có vẻ như hệ thống điện gặp trục trặc."
Đúng lúc đó, đèn trong phòng khách bắt đầu nhấp nháy liên hồi, chập chờn như một con mắt đang hấp hối. Một luồng gió lạnh đột ngột xộc vào từ phía hành lang dẫn ra khu vườn, mang theo mùi ẩm mốc của đất và một mùi hương lạ lùng, ngọt ngào đến rợn người, giống như mùi của loài hoa dạ hương bị nghiền nát pha lẫn chút kim loại. Mộc Lan cau mày, cô đã ngửi thấy mùi này ở đâu đó trước đây, nhưng không thể nhớ ra.
Rồi, tất cả đèn tắt phụt. Căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn, chỉ còn ánh sáng chập chờn từ những tia chớp xẹt ngang qua khung cửa sổ, đủ để vẽ nên những cái bóng méo mó trên tường. Mùi hương lạ lùng trở nên nồng nặc hơn.
Một tiếng hét chói tai xé toang màn đêm.
"Aaaaaa!"
Tiếng hét không phải của phụ nữ, mà là của một người đàn ông, vang lên từ phía hành lang dẫn đến khu bếp và phòng ăn. Theo sau đó là tiếng đổ vỡ loảng xoảng, như thể một vật nặng đã bị xô ngã.
Cả căn phòng bùng lên sự hỗn loạn. Những tiếng la hét kinh hoàng, tiếng bước chân vội vã.
Mộc Lan, theo bản năng của một người đã quá quen với những tình huống khẩn cấp, cố giữ bình tĩnh. Cô cảm nhận rõ sự gia tăng đột ngột của nhịp tim mình, nhưng đầu óc vẫn cố gắng sắp xếp mọi mảnh ghép rời rạc. Mùi dạ hương và kim loại. Tiếng đổ vỡ. Tiếng hét của đàn ông.
Chỉ vài giây sau, hệ thống điện dự phòng bật lên, nhưng chỉ đủ cung cấp ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn LED âm tường, khiến mọi vật hiện ra với một sắc thái ma quái. Mọi người đều đang nhìn về phía hành lang.
Mộc Lan nhìn thấy bà Diệu Hà đang che miệng, đôi mắt mở to đầy kinh hãi, chiếc găng tay ren trên tay bà đã bị xé rách một mảng nhỏ. Lâm Hoàng Nam đứng run rẩy, chiếc đồng hồ Rolex trên tay cậu ta đã ngừng chạy, kim đồng hồ chỉ đúng 12 giờ. Bảo Huy vẫn đứng yên tại chỗ, điếu xì gà đã tắt ngấm, làn khói mờ ảo trong không khí như một dấu hỏi lớn.
Sự chú ý của tất cả đổ dồn vào một vệt máu đỏ tươi, chảy thành dòng trên nền gạch hoa cương trắng tinh từ hành lang, len lỏi qua chân bàn, dưới những bức tranh nghệ thuật, và dừng lại ngay cạnh tấm thảm Ba Tư mà Mộc Lan đang đứng. Mùi tanh nồng của máu tươi lập tức lấn át mùi hương dạ hương và kim loại ban nãy.
Mộc Lan theo bản năng bước tới hành lang. Ánh sáng mờ ảo từ đèn dự phòng không đủ để soi rõ mọi thứ, nhưng cô có thể thấy rõ một cái bóng đang nằm gục trên nền nhà lạnh lẽo. Vị trí chính xác là ngay ngưỡng cửa phòng ăn, nơi có một bộ tủ chén bằng gỗ lim quý giá bị lật đổ.
Một người đàn ông.
Cơ thể anh ta nằm úp sấp, một tay duỗi thẳng về phía trước, như thể cố gắng với lấy thứ gì đó. Chiếc áo sơ mi trắng đã bị ngấm một vệt đỏ lớn ở lưng, lan rộng như một đóa hoa ly tử thần.
Khi Mộc Lan đến gần hơn, cô nhận ra gương mặt đó.
"Ông Cao Việt Hưng!" Cô thốt lên, giọng nghẹn lại trong cổ họng.
Chủ nhân của bữa tiệc xa hoa, người đàn ông quyền lực mà chỉ vài giờ trước còn đang mỉm cười chào đón khách, giờ đây nằm bất động trên vũng máu của chính mình. Phía sau lưng ông, một con dao gọt hoa quả cán bạc, sáng loáng dưới ánh đèn mờ, cắm sâu vào vị trí gần tim. Mũi dao lấp lánh như một viên pha lê chứa đựng bí mật chết người.
Mộc Lan quỳ xuống, tay run rẩy chạm vào cổ tay ông Hưng. Lạnh buốt. Đồng tử giãn ra. Không còn nhịp đập.
Ông ta đã chết.
Mắt cô quét một vòng, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào trong bóng tối mờ ảo. Trên mặt đất, gần bàn tay buông thõng của ông Hưng, có một vật nhỏ màu vàng lấp lánh. Đó là một chiếc khuy áo măng sét, được chế tác tinh xảo hình con đại bàng đang sải cánh. Một chiếc khuy áo quen thuộc, mà Mộc Lan nhớ rõ, bà Diệu Hà đã tặng cho ông Hưng vào dịp sinh nhật tuần trước, theo lời kể của Kim Ngân. Nhưng đó là chiếc khuy của ông Hưng, vậy nó làm gì ở đây? Và tại sao chỉ có một chiếc?
Cô nhìn lên. Từ khoảng trống trên trần nhà, nơi một bóng đèn bị vỡ vụn, một sợi chỉ bạc mỏng manh, óng ánh như tơ nhện, nhẹ nhàng đung đưa trong không khí. Sợi chỉ ấy mờ đến mức hầu như không thể nhìn thấy, nhưng đối với đôi mắt tinh tường của Mộc Lan, nó giống như một đường chỉ định mệnh, dẫn lối cho những suy nghĩ của cô.
Ai đã làm điều này? Kẻ giết người đang ở đâu?
Ánh mắt cô vô thức lướt qua những gương mặt hoảng loạn xung quanh, rồi dừng lại trên chiếc đồng hồ quả lắc kiểu Pháp vẫn đang kẽo kẹt trong phòng khách. Kim giờ và kim phút đã chỉ thẳng vào con số mười hai.
Đúng mười hai giờ đêm.
Và lúc đó, Mộc Lan mới nhận ra, chiếc khuy áo măng sét không phải là thứ duy nhất nằm dưới đất. Kế bên nó, một mảnh giấy nhỏ gấp lại, dính một vệt máu mờ, chìm khuất dưới cái bóng của chiếc tủ chén đổ. Cô thận trọng gỡ nó ra.
Trên mảnh giấy, chỉ có một dòng chữ viết tay nguệch ngoạc bằng bút bi màu xanh.
"Bữa tiệc này... chỉ là khởi đầu."
Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Mộc Lan.
Không phải là một vụ giết người thông thường. Đây là một thông điệp. Một lời đe dọa.
Ai là người đã viết những dòng chữ này? Và "khởi đầu" cho điều gì?
Cô ngước nhìn lên, ánh mắt lướt qua những gương mặt đang hoảng loạn, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một manh mối. Mọi người đều là nghi phạm.
Kẻ giết người đang ở đây. Ngay trong số họ. Và có lẽ, hắn vẫn đang mỉm cười.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[an toàn 🛡️]
An toàn
🔥
[táo bạo 🔥]
Táo bạo
✨
[bất ngờ ✨]
Bất ngờ
Khu Vườn Bịt Mắt
10,952 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lời Kể Của Kẻ Sống Sót
7,829 từ
🔒 Đăng nhập
10
Ánh Sáng Từ Quá Khứ
13,316 từ
🔒 Đăng nhập
11
Sự Thật Nơi Đáy Ly
7,646 từ
🔒 Đăng nhập
12
Vết Nứt Trên Gương
5,900 từ
🔒 Đăng nhập
13
Giáp Mặt Kẻ Săn Mồi
11,561 từ
🔒 Đăng nhập
14
Nước Mắt Kẻ Cầm Dao
11,633 từ
🔒 Đăng nhập
15
Hương Vị Của Hận Thù
8,334 từ
🔒 Đăng nhập
16
Cái Giá Của Sự Thật
13,087 từ
🔒 Đăng nhập
17
Tấm Màn Hé Mở
12,324 từ
🔒 Đăng nhập
18
Căn Hầm Đã Khóa
8,135 từ
🔒 Đăng nhập
19
Nút Thắt Sinh Tử
12,990 từ
🔒 Đăng nhập
20
Lời Tạ Tội Của Kẻ Săn Mồi
8,190 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?