Một vụ án mạng kinh hoàng làm rúng động thành phố: nạn nhân bị sát hại
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 18 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Cánh Sen Đỏ Máu — Đọc thử miễn phí
Tiếng chuông báo động của khu căn hộ cao cấp Diamond Bay như một lưỡi dao cứa vào màn đêm yên tĩnh của Sài Gòn, xé toạc sự thanh bình giả tạo của khu đô thị mới Thủ Thiêm. Rạng sáng, khi ánh đèn lấp lánh của các tòa nhà chọc trời vẫn còn cố chấp bám víu lấy những tầng mây xám xịt, che khuất vầng trăng khuyết cuối cùng, một sinh mạng đã chấm dứt.
Đại úy Quang Minh tỳ vai vào khung cửa phòng khách, mùi máu tanh nồng cùng hương nước hoa xạ hương đắt tiền quyện lẫn nhau tạo nên một hỗn hợp kinh tởm, cứa vào khoang mũi anh. Mười lăm phút trước, khi tiếng còi xe cảnh sát xé nát lớp sương đêm mỏng manh của thành phố, anh đã biết đây không phải là một vụ tự tử đơn thuần. Cái chết hiếm khi mang dáng vẻ "nghệ thuật" đến vậy.
Nạn nhân là Mai Anh, 32 tuổi, kiến trúc sư trưởng của một tập đoàn bất động sản lớn, người từng được mệnh danh là "bông hồng thép" của ngành. Giờ đây, cô nằm đó, trên tấm thảm lông cừu màu kem sữa mềm mại, đối diện với bức tường kính nhìn ra sông Sài Gòn đang mờ ảo trong khói bụi. Ánh đèn đường xa xăm hắt lên khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt mở to, vô hồn nhìn thẳng lên trần nhà, nơi treo chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh. Cô mặc một chiếc váy ngủ lụa tơ tằm màu xanh ngọc bích, chất vải mềm mại ôm sát cơ thể thon thả. Dưới lồng ngực trái, một vết đâm sâu hoắm, sắc lẹm, máu đã khô lại thành một đóa hoa hồng đỏ thẫm trên nền vải. Nhưng điều khiến Quang Minh rùng mình nhất, không phải là sự tàn bạo của vết thương, mà là vật thể nằm yên vị trên ngực cô: một con hạc giấy màu đỏ thẫm, gấp bằng giấy thủ công đặc biệt, thấm đẫm một phần máu của nạn nhân, tạo thành những vân hoa văn ghê rợn. Mùi giấy thủ công hơi nồng, cùng một chút gì đó thoang thoảng giống sáp ong, đan xen với mùi tanh của máu, khiến Minh vô thức cau mày. Con hạc giấy được đặt một cách tỉ mỉ, cánh nó hơi xòe ra, như thể chuẩn bị bay đi.
"Cảnh tượng này... gợi cho anh nhớ đến vụ án nào không, Đại úy?" Giọng nói sắc lạnh nhưng trầm ấm vang lên phía sau, mang theo mùi cồn khử trùng đặc trưng của phòng thí nghiệm pháp y.
Thảo My, Trưởng phòng Kỹ thuật Hình sự, bước vào phòng, mái tóc búi cao gọn gàng, đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng bạc quét nhanh một lượt khắp hiện trường. Cô mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng, từng cử động đều chậm rãi, chính xác, không thừa thãi. Đối với Thảo My, hiện trường là một khối dữ liệu khổng lồ, cần được phân tích không chút cảm xúc. Nhưng hôm nay, có một điều gì đó trong ánh mắt cô chững lại khi nhìn thấy con hạc giấy đỏ máu.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Họa sĩ máu me à, tiến sĩ?" Quang Minh đáp, giọng điệu có chút mỉa mai, anh dịch ra khỏi khung cửa, cho phép Thảo My tiến vào gần hơn. Anh biết, My không thích những nhận định cảm tính. "Đêm nay anh lại mất ngủ rồi."
Thảo My không để ý đến lời châm chọc. Cô quỳ xuống bên cạnh nạn nhân, ánh đèn pin chuyên dụng trên trán chiếu sáng từng chi tiết. Đôi găng tay y tế trắng tinh khẽ lướt qua vết máu trên ngực Mai Anh. "Vết đâm rất gọn, chí mạng, không có dấu hiệu giằng co đáng kể trên cơ thể nạn nhân. Tay và cổ tay không có vết bầm tím, dấu hiệu tự vệ. Điều đó cho thấy nạn nhân không kịp phản ứng hoặc… tin tưởng hung thủ." Cô dừng lại, ánh mắt sắc bén nhìn kỹ vết máu khô quanh con hạc giấy. "Máu đã đông, nhưng bề mặt của con hạc này lại hơi ẩm, có một lớp màng mỏng... giống như sáp. Và nó không thấm hoàn toàn." My khẽ nhấc con hạc lên bằng nhíp chuyên dụng, đưa lại gần ánh đèn. Chất liệu giấy đặc biệt, có vân chìm tinh xảo, màu đỏ thẫm đến mức gần như đen.
"Sáp?" Quang Minh nhíu mày, tiến lại gần, cố gắng nhìn rõ hơn. Mùi hương ban nãy anh cảm nhận được trở nên rõ ràng hơn, nó phảng phất một hương thơm ngọt dịu, không phải từ hoa cỏ mà giống hương liệu nhân tạo nào đó. "Một chi tiết kỳ lạ. Hung thủ không chỉ muốn giết người, mà còn muốn 'trang trí' cái chết."
Thảo My quay sang máy ảnh của mình, chụp cận cảnh vết thương, rồi đến con hạc giấy từ nhiều góc độ. "Cửa chính không có dấu hiệu bị phá, cửa sổ ban công khóa chặt từ bên trong. Hệ thống an ninh căn hộ hạng sang này cũng khá phức tạp." Cô lướt mắt qua màn hình điều khiển thông minh gắn tường, đang hiển thị nhiệt độ phòng 23 độ C và độ ẩm 60% – một môi trường hoàn hảo cho việc bảo quản nghệ thuật, chứ không phải một hiện trường án mạng. "Camera hành lang tầng 25, nơi căn hộ của cô Mai Anh, chưa thấy ghi nhận người lạ mặt nào ngoại trừ nhân viên giao hàng lúc 7 giờ tối qua."
"Phở gà tái lăn, anh Khôi, quản lý tòa nhà, đã cung cấp thông tin đó." Một giọng nói khác xen vào. Thiếu úy Lê Dũng, thành viên trẻ nhất trong đội, đang cầm trên tay một chiếc iPad, ghi chép cẩn thận. Anh ta chỉ vào một tô phở dở dang trên bàn ăn trong bếp, cạnh đó là một chiếc điện thoại di động màu trắng. "Nạn nhân dùng bữa khoảng 7 rưỡi tối."
Quang Minh nhìn sang chiếc tô phở. Mùi phở thoang thoảng trong không khí ẩm, pha trộn với mùi hóa chất khử trùng và mùi tanh của máu, tạo ra một cảm giác buồn nôn. "Phở gà tái lăn… Ở một căn hộ cao cấp thế này, Mai Anh thường xuyên ăn đồ bình dân vậy sao?" Anh quay sang Thảo My. "Có tìm thấy bất kỳ đồ uống nào khác không?"
"Chỉ có một ly nước lọc đặt trên bàn cạnh giường ngủ, và nó có một vết son môi rất mờ." Thảo My chỉ về phía phòng ngủ. "Chúng tôi đang thu thập để phân tích." Cô khẽ nhíu mày. "Và cô ấy không hề trang điểm đậm lúc đi ngủ. Vết son đó... có lẽ không phải của cô ấy." Ánh mắt cô chợt dừng lại ở một chi tiết nhỏ trên bức tường phía trên đầu giường: một bức tranh trừu tượng khổ lớn, khung viền bằng gỗ óc chó sẫm màu, được treo hơi lệch một chút so với đường thẳng hoàn hảo của căn phòng. Đó là một bức tranh thể hiện một người phụ nữ với khuôn mặt ẩn khuất sau những mảng màu tối, duy chỉ đôi mắt là sáng quắc, như đang nhìn thẳng vào My.
"Không phải của cô ấy?" Dũng ngạc nhiên. "Ý chị là hung thủ uống nước?"
"Có thể." Thảo My đứng dậy, bước về phía phòng ngủ. Giày cô không gây tiếng động trên sàn gỗ. "Hoặc một người nào đó mà cô ấy tin tưởng đã có mặt ở đây trước khi vụ việc xảy ra." Căn phòng ngủ toát lên vẻ sang trọng nhưng lạnh lẽo, với tông màu xám trắng chủ đạo. Một tủ quần áo lớn bằng kính mờ, một bàn trang điểm với hàng loạt mỹ phẩm hàng hiệu được sắp xếp ngăn nắp đến kinh ngạc. Trên bàn trang điểm, có một chai nước hoa đã gần hết, nhãn hiệu "Night Bloom" – hương xạ hương nồng nàn mà Quang Minh đã ngửi thấy lúc ban đầu.
Quang Minh cũng bước vào phòng ngủ, anh đi thẳng đến chiếc tủ kính. Cửa tủ hơi he hé. Anh đưa tay lướt qua một loạt váy áo hàng hiệu treo ngay ngắn, mùi vải mới, mùi giặt là nhẹ nhàng. "Đồ hiệu, nước hoa sang trọng… nhưng lại ăn phở gà tái lăn dở dang lúc 7 giờ tối." Anh quay lại nhìn My, ánh mắt đầy suy tư. "Sự mâu thuẫn này là gì? Thói quen ăn uống bình dân hay một chi tiết ngoại lai do ai đó cố tình để lại?"
"Chúng tôi sẽ kiểm tra lại toàn bộ đồ ăn, thức uống trong tủ lạnh, đồ đạc trong bếp. Phở là món ăn phổ biến, nhưng ở đây, nó mang một chút gì đó cố ý." Thảo My nhìn vào chiếc điện thoại trên bàn ăn. "Kiểm tra điện thoại của nạn nhân. Nó đã được mở khóa và đặt ngay cạnh tô phở. Điều này hơi bất thường."
"Bất thường?" Dũng hỏi.
"Hầu hết nạn nhân bị tấn công bất ngờ sẽ có xu hướng phản kháng, để điện thoại ở nơi không hợp lý, hoặc thậm chí đánh rơi." My giải thích. "Việc nó nằm yên vị như vậy có nghĩa là nạn nhân không hề bất ngờ, hoặc hung thủ đã sắp đặt sau khi ra tay." Cô cầm chiếc điện thoại lên bằng găng tay, kiểm tra màn hình. Màn hình khóa hiển thị một hình nền mặc định, không có thông báo nào hiện lên. Nhưng khi cô mở khóa, My nhận thấy ứng dụng gọi xe công nghệ "Grab" vừa được sử dụng. Lịch sử hiển thị chuyến đi cuối cùng là vào lúc 6:45 tối hôm qua, từ một quán cà phê ở Quận 1 về đây. Tài xế Grab tên là Nguyễn Văn An.
"Linh, trợ lý của Mai Anh, cô ta khai gì?" Quang Minh hỏi Dũng. "Cô ta là người phát hiện ra thi thể."
"Linh nói sáng nay đến nhà Mai Anh theo lịch hẹn để chuẩn bị cho cuộc họp quan trọng, gõ cửa không thấy trả lời, cửa không khóa, nên cô ấy vào. Thấy Mai Anh nằm trên thảm, cô ấy đã gọi 113 ngay lập tức." Dũng báo cáo. "Cô ấy trông khá sốc, ngồi khóc nức nở ở phòng khách."
"Cửa không khóa?" Quang Minh nhướng mày. "Căn hộ cao cấp, an ninh bậc nhất, mà lại không khóa cửa?"
"Linh nói Mai Anh có thói quen không khóa cửa nếu biết trước có người đến vào buổi sáng." Dũng nhìn vào ghi chép của mình. "Cô ấy còn nói Mai Anh rất tin tưởng người khác, và đôi khi khá... bất cẩn."
"Hay đó là một lời khai để che đậy điều gì đó?" Thảo My thì thầm, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình điện thoại của Mai Anh. Cô lướt qua lịch sử cuộc gọi, tin nhắn. Không có gì bất thường. Các tin nhắn công việc, một vài tin nhắn từ bạn bè, một vài cuộc gọi nhỡ từ một số lạ. My chú ý đến một tin nhắn Zalo gửi lúc 10:37 tối qua, từ một người có tên "Hoàng", nội dung chỉ vỏn vẹn hai chữ: "Đã đến." Và không có tin nhắn trả lời.
"Hoàng?" Quang Minh nhìn sang. "Hồ sơ liên lạc của Mai Anh có ai tên Hoàng không?"
"Đang kiểm tra, Đại úy." Dũng trả lời.
Quang Minh nhìn chằm chằm vào bức tường kính, nơi thành phố vẫn đang cựa mình thức dậy. Những tia nắng đầu tiên bắt đầu xuyên qua lớp sương mù, nhuộm vàng đỉnh các tòa nhà cao tầng. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng anh. Cái chết của Mai Anh không chỉ đơn thuần là một vụ giết người. Nó giống như một thông điệp được gửi đi, một màn trình diễn được sắp đặt kỹ lưỡng.
Thảo My đã rời phòng ngủ, đi đến phòng khách, nơi đội kỹ thuật đang thu thập dấu vân tay và sợi vải. Cô cúi xuống tấm thảm lông cừu, xem xét kỹ lưỡng khu vực xung quanh thi thể. Có một vệt mờ nhạt, gần như không thể nhìn thấy, kéo dài từ mép thảm ra đến lối đi, như một vết xước rất nhỏ. "Dấu giày. Nhưng không phải của nạn nhân. Rất mảnh và nhạt." Cô nói, giọng đều đều. "Có vẻ như đã được lau chùi."
"Đã được lau chùi... mà vẫn còn sót lại?" Quang Minh lặp lại, ánh mắt sắc lẹm. "Tức là hung thủ rất cẩn thận, nhưng cũng có một chút sơ suất."
Trong lúc đó, đội pháp y đã hoàn tất việc thu thập mẫu vật sơ bộ và chuẩn bị đưa thi thể đi. Thảo My cẩn thận đặt con hạc giấy vào một túi niêm phong riêng, dán nhãn tỉ mỉ. "Tôi sẽ đưa mẫu vật này về phòng thí nghiệm. Tôi có cảm giác rằng, chìa khóa của vụ án này nằm trong con hạc giấy này."
Trên đường đến phòng thí nghiệm, trong ánh sáng lờ m
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Phần 6
9,447 từ
🔒 Đăng nhập
7
Dấu Vân Tay Đẫm Máu
7,082 từ
🔒 Đăng nhập
9
Vết Nứt Của Ký Ức
10,818 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bí Mật Dưới Lớp Vỏ Bọc
7,005 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mùi Cafe Và Máu Lạnh
10,249 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Hứa Giữa Mùi Cà Phê Cũ
11,663 từ
🔒 Đăng nhập
14
Cà Phê Của Kẻ Giữ Kín
8,885 từ
🔒 Đăng nhập
15
Hương Đắng Gặp Mặt
11,259 từ
🔒 Đăng nhập
16
Pha Cuối Cùng
8,162 từ
🔒 Đăng nhập
17
Vết Mực Tan Trong Đắng
9,939 từ
🔒 Đăng nhập
18
Nơi Mực Đỏ Lộ Mặt
9,751 từ
🔒 Đăng nhập
19
Hương Vị Tử Thần
11,023 từ
🔒 Đăng nhập
20
Nhật Ký Đỏ Máu
6,350 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?