Mùi khói, máu và thuốc súng quyện vào nhau, đặc quánh trong khoang xe chật hẹp. Giọng nói ghê tởm của cô ta văng vẳng bên tai, méo mó như một lời nguyền rủa: "Đoan Lan à, cô nghĩ mình là ai? Một con chó trung thành hay một món đồ chơi dễ bảo? Tất cả những gì cô có, đều là của tôi ban cho. Và bây giờ, tôi lấy lại!"
Tiếng cười the thé của Bạch Trà như nhát dao cuối cùng đâm vào lồng ngực Đoan Lan. Tay cô run rẩy đưa lên, chạm vào bụng – nơi một sinh linh bé bỏng đang lớn dần. Con của cô, giọt máu cuối cùng của cô và người đàn ông cô yêu, cũng không thoát khỏi số phận nghiệt ngã. Bằng cách nào đó, Bạch Trà đã khiến Thẩm Gia Huy tin rằng cô là kẻ phản bội, đã dùng tiền của hắn để đầu tư vào đối thủ, đã... giết chết mẹ hắn. Tất cả đều là dối trá, nhưng hắn tin. Hắn tin cô ta. Hắn đẩy cô vào địa ngục, nhìn cô bị dày vò từng ngày, còn Bạch Trà thản nhiên đứng bên cạnh, mỉm cười như thiên thần.
Ký ức về vụ tai nạn năm xưa ùa về. Chiếc xe mất lái, phanh hỏng, và khoảnh khắc cuối cùng cô nhìn thấy – ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Gia Huy. Hắn không hề hối hận. Hắn đã sai người hãm hại cô, một cách không chút ghê tay. Hắn đã tin Bạch Trà, người em gái song sinh của cô, kẻ thù lớn nhất kiếp này của cô.
Đoan Lan nhắm mắt. Cơ thể cô quằn quại trên vũng máu loang lổ. Hơi thở thoi thóp. Một cái chết không thanh thản. Mọi thứ sụp đổ, tình yêu, gia đình, sự nghiệp. Cô chỉ là một quân cờ bị bỏ đi, bị nghiền nát dưới bàn tay của những kẻ cô từng yêu thương, tin tưởng.
"Nếu có kiếp sau..." Giọng cô yếu ớt, chỉ đủ để chính mình nghe thấy. "Nếu có kiếp sau, ta nguyện thề, sẽ xé xác từng đứa một. Sẽ khiến chúng sống không bằng chết. Sẽ đoạt lại tất cả những gì chúng đã cướp đi, gấp vạn lần!"
Cái lạnh buốt từ từ bao trùm lấy cô, kéo cô vào bóng tối vĩnh cửu.
Ánh sáng chói chang rọi vào mắt, kèm theo tiếng còi xe inh ỏi. Mùi cồn sát trùng hăng nồng. Đoan Lan giật mình mở bừng mắt. Trần nhà trắng toát, xung quanh là những gương mặt quen thuộc nhưng xa lạ. Mẹ cô, bà Nguyễn Thị Mai, đang ngồi cạnh giường, vẻ mặt lo lắng tột độ.
"Lan Lan, con tỉnh rồi! Trời ơi, con làm mẹ sợ chết khiếp!"
