“Thằng chó nghèo nàn! Mày nhìn lại mày xem, một xu dính túi cũng không có, dám mơ tưởng đến tôi à?”
Giọng nói chua ngoa của Thúy An, bạn gái tôi ba năm, vang vọng khắp quán cà phê Starbucks giữa trung tâm Quận 1. Từng ánh mắt khinh miệt của khách hàng xung quanh như những mũi dao đâm thẳng vào tim. Tôi, Trần Thiên, sinh viên năm cuối Bách Khoa, vừa nhận được tin mẹ phải phẫu thuật gấp, cần 200 triệu. Hy vọng cuối cùng là vay An, cô tiểu thư nhà giàu mà tôi đã yêu chiều hết mực.
Nhưng đáp lại chỉ là sự sỉ nhục.
“Tôi đã thấy cái túi Chanel mới nhất trên TikTok của Ngọc Trinh. Nếu anh có thể mua nó cho tôi, hoặc ít nhất là một chiếc iPhone 16 Pro Max, thì chúng ta mới nói chuyện tiếp được!” An nhếch mép, ánh mắt đầy vẻ chán ghét nhìn bộ quần áo bạc màu của tôi. “Đúng là loại đàn ông chỉ biết nói yêu bằng mồm.”
Cả quán cà phê xì xào. Gương mặt tôi nóng ran. Sự tức giận pha lẫn tủi nhục dâng trào. Ba năm yêu nhau, tôi đã hy sinh mọi thứ, đi làm thêm từ sáng đến tối để có tiền mua quà cáp, dắt cô ta đi ăn những nhà hàng sang trọng nhất trong khả năng của mình. Đổi lại là khoảnh khắc này, một cú tát thẳng vào lòng tự trọng.
“An, em... em nói vậy là sao?” Giọng tôi lạc đi, run rẩy.
“Sao trăng gì nữa? Anh không thấy mình quá thảm hại à? Nhìn kìa, cái áo thun 3 sọc fake, đôi giày rách mũi. Đứng cạnh tôi, anh làm tôi mất mặt.” An đứng dậy, hất cốc cà phê đá vào người tôi. Từng giọt cà phê lạnh buốt thấm vào áo, như chính sự lạnh lẽo trong trái tim tôi lúc này. “Chúng ta chia tay. Đừng bao giờ liên lạc với tôi nữa, đồ rác rưởi!”
Cô ta quay lưng, nhún vai, bước đi thanh thoát trên đôi giày cao gót hàng hiệu, bỏ lại tôi đứng chôn chân giữa ánh mắt dò xét của đám đông. Nước mắt tôi chảy ngược vào trong. Sỉ nhục. Đau đớn. Tuyệt vọng. Tôi chỉ muốn biến mất khỏi thế giới này.
Đúng lúc đó, một âm thanh điện tử vang lên trong đầu tôi, như tiếng chuông gió của một vị thần cổ xưa:
**[Đinh! Hệ thống “Check-in Thần Khí” đã kích hoạt!]**
