"Thằng chó đẻ! Mày còn dám vác mặt đến đây à?"
Tiếng chửi đay nghiến xé tan không khí ẩm ướt của con hẻm nhỏ Quận 4. Lâm Phong, với chiếc áo phông bạc màu và mái tóc bù xù, chỉ biết cúi gằm mặt. Anh vừa bước chân vào căn nhà trọ mục nát, nơi mẹ già đang nằm co quắp trên chiếc giường cũ kỹ, đã bị gã cho vay nặng lãi tên Hùng "Cá Lóc" chặn lại.
"Đã ba tháng rồi! Tiền lãi đâu? Mẹ mày bệnh tật, còn mày thì thất nghiệp, đúng là cái lũ ăn bám!" Hùng hằm hè, túm lấy cổ áo Lâm Phong. Mùi bia rượu nồng nặc phả vào mặt anh. Đám đàn em bặm trợn đứng sau lưng hắn cười cợt.
Lâm Phong siết chặt nắm đấm. "Cho tôi xin thêm một tuần... Mẹ tôi cần phẫu thuật."
"Một tuần? Mày nghĩ mày là ai? Bố mày là tổng thống à?" Hùng cười khẩy, rồi bất ngờ giáng một cú đấm mạnh vào bụng Lâm Phong. Anh ngã vật xuống đất, toàn thân đau điếng. Hùng cúi xuống, nhổ nước bọt vào mặt anh. "Mày còn không bằng con chó nhà tao!"
Tiếng ho khan của mẹ Lâm Phong từ trong nhà vọng ra, yếu ớt như tiếng gió thoảng. Trái tim anh thắt lại. Anh đã cố gắng hết sức, từ chạy Grab đêm đến bưng bê ở quán ăn, nhưng số tiền 200 triệu cho ca phẫu thuật vẫn là một giấc mơ xa vời. Và giờ, số nợ của Hùng đã lên đến 50 triệu.
"Được rồi, Hùng. Tôi sẽ trả. Nhưng đừng động đến mẹ tôi!" Lâm Phong nghiến răng, cố đứng dậy.
"Trả? Mày lấy cái gì mà trả? Cái xác thối của mày à?" Hùng đang định ra tay tiếp thì, đột nhiên, một âm thanh điện tử vang lên trong đầu Lâm Phong.
**[Đinh! Hệ thống "Khai Sáng Khởi Nghiệp" đã kích hoạt!]**
Lâm Phong sững sờ. Cái gì thế này? Anh đang mơ à?
**[Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Chịu đựng sỉ nhục và bảo vệ người thân". Phần thưởng: Gói quà tân thủ.]**
**[Mở gói quà tân thủ? CÓ/KHÔNG]**
