Tiếng chuông điện thoại réo lên lúc 2 giờ 37 phút sáng, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của căn hộ tầng 5. Thẩm phán An Hạ giật mình tỉnh giấc, bàn tay cô vội vã mò mẫm chiếc iPhone đang rung bần bật trên tủ đầu giường. "An Hạ nghe," cô nói, giọng khàn đặc.
"Thẩm phán An Hạ à? Tôi là Đại úy Hùng đây. Có một vụ án mạng ở chung cư APEC, căn hộ 1303. Nghi phạm đã tự thú." Giọng Hùng dứt khoát, nhưng An Hạ nghe rõ sự mệt mỏi ẩn chứa. Chung cư APEC… căn số 1303? Cô nhớ lại khu chung cư cao cấp mới nổi ở khu Thủ Thiêm, nơi cô từng từ chối một lời mời mua căn hộ penthouse vì cảm giác không lành.
"Nghi phạm là ai?" An Hạ bật đèn ngủ, ánh sáng vàng yếu ớt chiếu lên chồng hồ sơ án đang chất cao như núi trên bàn làm việc.
"Là Bùi Thanh Tùng, kỹ sư phần mềm. Nạn nhân là vợ anh ta, Nguyễn Thị Mai Hương."
Nguyễn Thị Mai Hương. Cái tên này quen thuộc một cách kỳ lạ. An Hạ cố lục lọi trong trí nhớ. Là ai nhỉ? Cô biết rất nhiều người trong giới công nghệ thông tin.
An Hạ vội vàng thay đồ. Chiếc áo sơ mi trắng cùng quần âu đen quen thuộc. Vừa cài cúc áo, cô vừa nhìn vào gương. Đôi mắt thâm quầng, mái tóc búi vội, nhưng ánh nhìn vẫn sắc bén và cương nghị. Cô bước ra khỏi nhà, không quên nắm chặt chiếc móc khóa hình con cú mèo nhỏ, món quà sinh nhật từ mẹ cô, người vẫn luôn hy vọng cô sẽ từ bỏ công việc đầy áp lực này.
Tại hiện trường, không khí đặc quánh mùi máu tanh và thuốc khử trùng. Đại úy Hùng chờ sẵn ở cửa căn hộ 1303, gương mặt anh ta căng thẳng đến mức hằn rõ những nếp nhăn. "Chào Thẩm phán An Hạ." Anh ta đưa cô một cặp bao giày y tế.
Bên trong căn hộ, một người đàn ông gục đầu trên ghế sofa, tay vẫn còn dính máu khô. Hắn ta trông như một pho tượng bị bỏ quên, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không. Đó là Bùi Thanh Tùng. An Hạ liếc nhìn, rồi quay sang phòng ngủ. Cửa phòng hé mở.
Thi thể của Nguyễn Thị Mai Hương nằm úp mặt trên sàn gỗ, bên cạnh là một lọ hoa thủy tinh vỡ tan. Máu đã khô lại thành một vệt đen sẫm trên tấm thảm lông màu kem. An Hạ quỳ xuống, cẩn thận kiểm tra. Cổ tay nạn nhân có một vết cắt sâu, dứt khoát. Nhưng điều khiến An Hạ chú ý là một chi tiết nhỏ: trên bàn trang điểm, một cây son môi màu đỏ mận bị mở nắp, dường như vừa mới được sử dụng. Và một tờ giấy note nhỏ, ghi vội dòng chữ: *“Tìm chìa khóa.”*
