Mùi ẩm mốc, mùi tanh tưởi của chuột chết và mùi thối rữa của hy vọng, tất cả quyện vào nhau, bóp nghẹt buồng phổi đang hấp hối của Trần Lạc Băng. Đôi mắt mở trừng trừng, cô nhìn trần nhà ẩm ướt, nơi từng giọt nước lạnh lẽo nhỏ xuống như những giọt nước mắt cuối cùng của sinh mệnh.
"Nếu được sống lại... ta nhất định... sẽ biến các người... thành bùn đất!"
Lời nguyền chưa kịp thoát ra khỏi môi đã hóa thành tiếng rít đau đớn. Một cơn co giật kịch liệt kéo đến, Lạc Băng cảm nhận rõ ràng trái tim mình ngừng đập, ký ức vụn vỡ như một đoạn phim kinh dị tua nhanh:
Chồng cô, Lương Thế Hưng, kẻ đã thề non hẹn biển, lại đẩy cô vào tay đám xã hội đen để chiếm đoạt tài sản. Người em gái nuôi, Trần Mộng Dao, cô gái cô hết mực yêu thương, hóa ra là rắn độc, mưu mô đoạt vị trí thừa kế, còn hãm hại đứa con chưa thành hình của cô. Công ty Gia Phú, đế chế chứng khoán mà cha cô dày công gây dựng, tan nát trong tay những kẻ tham lam, biến cô từ thiên kim tiểu thư thành kẻ trắng tay, nợ nần chồng chất.
Tất cả, tất cả đều vì sự ngây thơ, tin người mù quáng của cô!
Cái lạnh buốt từ nền đất xi măng thấm vào da thịt, nhưng không bằng cái lạnh thấu xương của sự phản bội. Lạc Băng nhắm mắt, hình ảnh đứa con chưa kịp chào đời, bị Mộng Dao ra tay tàn độc, hiện rõ mồn một. Nỗi căm hận bùng cháy, hóa thành ngọn lửa thiêu rụi linh hồn cô.
Một tiếng "RẮC!" chói tai.
Cô mở mắt. Không phải trần nhà ẩm ướt, mà là trần thạch cao trắng tinh. Không phải mùi tử khí, mà là mùi cà phê thơm lừng và tiếng lạch cạch của bàn phím. Cửa sổ hé mở, ánh nắng ban mai rọi vào, ấm áp lạ thường.
Cô đang ngồi trong phòng làm việc của mình, tại tầng 23 tòa nhà Gia Phú Plaza. Bàn làm việc ngổn ngang tài liệu, trên màn hình máy tính đang hiển thị biểu đồ chứng khoán đỏ rực. Một tập hồ sơ đề tên "Dự án Cổ phiếu IPO Năng lượng Xanh" nằm ngay trước mặt, được đóng dấu ngày... 15 tháng 3 năm 2026.
15 tháng 3 năm 2026!
