Tiếng nổ xé toạc màn đêm, chấn động đến tận xương tủy. Trần nhà bê tông rung lên bần bật, những mảng vữa khô khốc rơi lả tả như tuyết. Mùi khét lẹt của thuốc súng và bụi xi măng xộc thẳng vào mũi, khiến tôi ho sặc sụa. “Lại bom à?” Tôi lẩm bẩm, tay siết chặt khẩu súng lục rỉ sét. Một tháng nay, Sài Gòn đã biến thành địa ngục trần gian. Bầu trời không còn xanh, chỉ còn vầng mây xám xịt và những cột khói đen sì vút lên từ xác các tòa nhà chọc trời.
"Hạnh! Mày đâu rồi?!" Giọng Khanh khản đặc vang vọng trong bóng tối. Hắn vừa là bạn, vừa là anh họ tôi. "Ở đây!" Tôi gào lên, cố gắng định hướng trong mớ hỗn độn. Đèn khẩn cấp chớp tắt, phơi bày cảnh tượng kinh hoàng: một góc hầm trú ẩn đã sụp đổ hoàn toàn. Bụi cuộn lên như sóng thần, nuốt chửng mọi thứ. Khanh và tôi vừa mới chui vào đây tránh mưa axit được nửa tiếng. Hầm trú ẩn này, từng là niềm hy vọng của cả khu phố, giờ chỉ còn là một nấm mồ tập thể.
Tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên từ đống đổ nát. Một bàn tay nhuốm máu vươn ra. Là bà Tư, chủ tiệm tạp hóa đầu hẻm. Mắt bà mở to, vô hồn, nửa thân dưới bị bê tông đè nát. Tôi nôn khan. Khanh lao đến, cố gắng kéo bà ra, nhưng vô vọng. "Không... không cứu được..." Giọng hắn nghẹn lại.
Một tiếng gầm ghê rợn vọng đến từ phía bên ngoài, gần như xuyên qua cả bức tường dày. Đó không phải tiếng nổ hay tiếng người. Đó là tiếng của "Chúng". Loại zombie biến dị, nhanh hơn, mạnh hơn, và khát máu hơn bất cứ thứ gì tôi từng thấy. Chúng bị thu hút bởi tiếng động lớn. Cả hầm trú ẩn lặng phắc, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.
"Chúng ta phải đi!" Khanh thì thầm, kéo tôi đứng dậy. "Cửa sau... còn may ra."
Tôi gật đầu, cố trấn tĩnh. Ánh mắt tôi lướt qua những gương mặt kinh hoàng, những ánh mắt tuyệt vọng đang nhìn chúng tôi. Tôi biết, nếu chúng tôi đi, họ sẽ chết. Nhưng nếu chúng tôi ở lại, chúng tôi cũng sẽ không sống sót. Trong mạt thế, sự lựa chọn luôn tàn nhẫn như vậy.
Chúng tôi bò qua những khe hở, luồn lách qua các thanh sắt xoắn vặn. Tôi cảm thấy đau buốt ở đầu gối, nhưng không dám dừng lại. Phía trước, ánh sáng xanh lờ mờ của trăng khuyết hắt vào qua một lỗ thông hơi, vẽ nên bóng những sinh vật gớm ghiếc đang lảng vảng bên ngoài.
Tiếng gầm lại vang lên, lần này gần hơn. Cánh cửa sắt phía sau, cánh cửa duy nhất thoát khỏi địa ngục này, đang bị đập mạnh. Tiếng kim loại va đập chói tai. Tôi biết, đó là "Chúng". Chúng đã tìm thấy chúng tôi.
