Làn khói hương vờn quanh bàn thờ nghi ngút, tấm di ảnh ố vàng của cha mẹ tôi như đang cười, hay đang khóc? Giọt nước mắt mặn chát của tôi hòa cùng vị tanh tưởi của máu, chảy dài trên khóe môi. Tay tôi run rẩy ôm chặt đứa con gái bé bỏng, thân thể con bé lạnh buốt, tím tái. “Mẹ xin lỗi con, Thiên Kim…”
Năm đó, tôi hai mươi lăm tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người lại chôn vùi trong nhà giam lạnh lẽo. Tội danh: Giết người. Nực cười thay, kẻ tôi “giết” lại chính là người chồng đầu ấp tay gối, kẻ đã cùng em gái tôi dựng lên màn kịch hoàn hảo. Tôi bị gài bẫy, mọi chứng cứ đều chống lại tôi. Gia tộc họ Tạ – cái tên từng là niềm kiêu hãnh của tôi – đã từ bỏ tôi không chút do dự. Họ sợ tôi làm hoen ố thanh danh.
Tôi còn nhớ như in cái ngày định mệnh ấy. Tiếng cười đùa vang vọng từ phòng tân hôn của chồng và em gái tôi, Tạ Lan. Tôi đã sụp đổ. Cái thai trong bụng tôi – giọt máu của kẻ phản bội – cũng đã ra đi trong đau đớn. Bị giam cầm, bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần, tôi chỉ còn biết sống bằng một niềm hy vọng mong manh: sự thật sẽ được phơi bày. Nhưng không, sự thật bị chôn vùi bởi tiền bạc và quyền lực.
Đến khi tôi ra tù, mọi thứ đã thay đổi. Cha mẹ tôi vì quá sốc mà qua đời. Căn biệt thự giờ chỉ còn lại tôi và đứa con gái bé bỏng, di chứng từ cú sốc năm xưa khiến con bé yếu ớt, bệnh tật. Tôi làm mọi việc, từ lau dọn đến bưng bê, chỉ để kiếm tiền mua thuốc cho con. Nhưng bệnh viện cứ lắc đầu, số tiền cứ lớn dần, còn sự sống của con thì cứ lụi tàn.
Ngày hôm nay, Thiên Kim đã không còn nữa. Con bé ra đi trong vòng tay tôi, giữa căn phòng trọ ẩm thấp, lạnh lẽo. Tôi nhìn lên di ảnh, lời nguyền rủa cứ xoáy vào tâm can: “Nếu có kiếp sau, Tạ Cẩm Linh này thề sẽ khiến tất cả những kẻ đã đẩy ta vào bước đường cùng phải trả giá gấp trăm lần! Tất cả, không một ai thoát được!”
Cơn đau buốt xé lồng ngực, tôi gục xuống. Một ánh sáng trắng loé lên, cuốn tôi đi.
Khi tôi mở mắt, ánh nắng chói chang xuyên qua khung cửa sổ. Tiếng chim hót líu lo. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng. Đây… đây là phòng của tôi. Căn phòng với chiếc giường công chúa màu hồng phấn, bàn học chất đầy sách vở. Tôi giật mình nhìn xuống bàn tay nhỏ bé, trắng nõn. Không phải bàn tay chai sần, gân guốc của người phụ nữ hai mươi lăm tuổi từng làm đủ nghề để nuôi con. Đây là bàn tay của một cô gái mười bảy.
