Tiếng chuông điện thoại xé toạc màn đêm đặc quánh của Sài Gòn, như một nhát dao sắc lẻm cứa vào giấc ngủ vốn đã mỏng manh của Trần Long. Đồng hồ trên màn hình điện thoại nhấp nháy 02:17 AM. Con số ám ảnh. Mắt Long vẫn dán chặt vào dòng code trên màn hình máy tính, cố gắng tìm ra lỗi logic trong một thuật toán phức tạp, nhưng ngón tay anh run rẩy đến mức không tài nào gõ nổi. Anh rít lên một tiếng, cảm giác đau buốt ở thái dương mỗi khi não bộ hoạt động quá sức. Đã ba đêm rồi, anh chưa chợp mắt. Mùi cà phê đen nguội lạnh trong chiếc cốc sứ Bát Tràng hình con mèo may mắn đã bám đầy không gian căn hộ nhỏ ở chung cư cũ trên đường Nguyễn Trãi, hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của sách cũ và mùi bụi tích tụ.
"Ai vậy?" Long lầm bầm, giọng khàn đặc, cơn ho khan khiến lồng ngực anh đau tức. Anh quờ tay chụp lấy chiếc điện thoại, ánh sáng xanh của màn hình phả vào khuôn mặt gầy gò, hốc hác. Tên người gọi hiện lên khiến trái tim Long như hẫng một nhịp: *Mai Anh*. Cô hiếm khi gọi anh vào giờ này, trừ khi có chuyện thực sự khẩn cấp. Mai Anh, cô nàng thiết kế đồ họa với nụ cười rạng rỡ và mái tóc đen dài luôn được buộc cao gọn gàng, người từng là đồng nghiệp cũ của anh ở dự án "Thế Giới Ảo" ba năm trước. Dự án đó, cũng là khởi nguồn cho chứng mất ngủ của anh.
Long hít một hơi thật sâu, ấn nút nghe. "Alo, Mai Anh?"
Đầu dây bên kia chỉ là tiếng thở dốc nặng nề, xen lẫn những âm thanh rè rè như tiếng sóng biển hay một kênh radio mất sóng. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Long. Anh nghe rõ tiếng lạch cạch của kim loại va vào nhau, và phảng phất mùi khói thuốc lá thoang thoảng từ đâu đó qua điện thoại – mùi thuốc Capstan mà Long nhớ rất rõ, không phải loại thuốc Mai Anh hay hút. "Mai Anh, có chuyện gì vậy? Sao không nói gì?" Long cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tay anh đã nắm chặt đến trắng bóc.
"Long... cứu..." Giọng Mai Anh yếu ớt, đứt quãng, xen lẫn tiếng nấc nghẹn và một âm thanh khô khốc như tiếng thủy tinh vỡ. "Cứu em... căn hộ... số... số 12... lầu..."
Lời nói của cô bị cắt ngang đột ngột bởi một tiếng hét thất thanh, chói tai, không phải của Mai Anh. Tiếng hét đó giống tiếng hét của một người đàn ông, xen lẫn tiếng đổ vỡ loảng xoảng, rồi im bặt. Chỉ còn lại tiếng nhiễu sóng và tiếng "tút... tút..." kéo dài, như một bản nhạc ai điếu của sự vô vọng. Long đờ đẫn nhìn màn hình tối đen, cảm giác như có ai đó bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh gọi lại, gọi lại liên tục, nhưng chỉ có một giọng nữ máy móc trả lời rằng thuê bao không liên lạc được.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Cơn buồn ngủ tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một luồng adrenaline lạnh buốt chạy khắp cơ thể. Long bật dậy khỏi ghế, cảm nhận từng khớp xương kêu răng rắc. Anh với lấy chiếc áo khoác denim cũ kỹ vắt trên lưng ghế, mùi vải bạc màu quen thuộc phảng phất. Ánh mắt anh đảo quanh căn phòng, dừng lại ở chiếc bảng trắng đầy công thức toán học và sơ đồ mạng chằng chịt, rồi chuyển sang chồng sách trinh thám của Chu Hạo Huy và Lôi Mễ đặt ngổn ngang trên bàn đầu giường. Dù là một lập trình viên, Long có một niềm đam mê khó hiểu với những vụ án bí ẩn.
Số 12. Lầu mấy? Và tiếng hét kia là của ai?
Long cố gắng sắp xếp lại những mảnh thông tin rời rạc trong đầu. Mai Anh sống ở khu căn hộ Thảo Điền, một nơi có an ninh khá tốt, thường xuyên có bảo vệ tuần tra. Tiếng kim loại lạch cạch? Tiếng thủy tinh vỡ? Mùi thuốc Capstan? Những chi tiết tưởng chừng nhỏ nhặt bắt đầu xoáy vào tâm trí Long, kích hoạt bộ não phân tích của anh.
Anh kiểm tra lịch sử cuộc gọi, cuộc gọi kéo dài vỏn vẹn 23 giây. Long mở ứng dụng định vị vị trí trên điện thoại, anh và Mai Anh từng chia sẻ vị trí cho nhau để tiện gặp gỡ, nhưng đã lâu rồi cô không bật định vị. Lần cuối cùng Long thấy vị trí của Mai Anh là trên con đường lớn gần khu chợ Bến Thành, hai ngày trước, khi cô nhắn tin hỏi anh về một phần mềm chỉnh sửa ảnh. Tin nhắn lúc đó là 3:15 chiều, với một biểu tượng cảm xúc mặt cười.
Trần Long nhanh chóng thay quần áo, chọn một chiếc áo thun đen và quần jean tối màu, loại trang phục anh thường mặc để "tàng hình" trong đêm. Anh nhìn thoáng qua bản thân trong gương phòng tắm – khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt thâm quầng, râu lún phún. Hình ảnh đó khiến anh nhớ đến những đêm dài thức trắng trước đây, khi anh cố gắng giải mã một đoạn mã độc hay tìm kiếm một lỗ hổng bảo mật. Nhưng lần này, không phải mã độc. Lần này là Mai Anh.
Anh với lấy chìa khóa xe máy trên móc treo cạnh cửa, một chiếc Honda Wave cũ kỹ đã gắn bó với anh từ thời sinh viên. Trước khi ra khỏi nhà, Long cầm chiếc điện thoại, bật chế độ ghi âm và cài đặt chế độ chụp ảnh liên tục. Anh có linh cảm rằng mình sẽ cần đến những công cụ này. Anh cũng nhanh chóng gửi một tin nhắn cho cô bạn thân kiêm đồng nghiệp cũ của Mai Anh, tên là Vy, một kỹ sư phần mềm với khả năng tìm kiếm thông tin đáng nể.
"Vy, gọi cho Mai Anh đi. Cô ấy vừa gọi cho mình nhưng có chuyện không ổn. Mình đang đến căn hộ của cô ấy." Long gõ nhanh, không đợi phản hồi.
Đôi giày thể thao cũ kỹ của Long khẽ chạm xuống cầu thang tối om của chung cư. Mùi ẩm mốc của tòa nhà càng lúc càng nồng. Tiếng bước chân anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Long bấm thang máy, nhưng nó vẫn nằm ì ở tầng 5. Anh quyết định đi bộ, từng bước chân như giẫm lên những viên đá tảng nặng trĩu.
Chỉ mất vài phút để Long phóng chiếc Wave của mình ra khỏi con hẻm nhỏ. Sài Gòn lúc 2:30 sáng vẫn không ngủ yên hoàn toàn. Tiếng xe máy thưa thớt, tiếng rao hàng xa xăm của những xe bán bánh mì đêm, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống những con đường ướt sũng sau cơn mưa chiều. Anh phóng xe qua khu chợ Bến Thành vắng vẻ, không còn cảnh tấp nập mua bán như Long thấy trong định vị của Mai Anh hai ngày trước. Tốc độ của chiếc xe tăng dần, Long cảm thấy gió đêm táp vào mặt lạnh buốt, nhưng cơn ớn lạnh trong lòng anh còn mạnh hơn gấp bội.
Khu căn hộ Thảo Điền nằm khá xa trung tâm, nép mình bên bờ sông Sài Gòn. Những tòa nhà cao tầng hiện đại, ánh đèn lấp lánh như những ngọn nến khổng lồ. Anh dễ dàng tìm thấy Block A, nơi Mai Anh sinh sống. Cổng bảo vệ vẫn sáng đèn, anh thấy một chú bảo vệ lớn tuổi đang gật gù trên ghế, chiếc radio cũ kỹ rè rè một điệu nhạc bolero. Chiếc máy ảnh an ninh treo ở cổng quay quét đều đặn, ghi lại mọi khung hình.
"Chú ơi, cháu đến thăm bạn ở căn hộ Block A, lầu 12. Cháu là Trần Long," Long nói dối một cách tự nhiên. Anh không thể nói thẳng sự thật lúc này, vì sẽ gây hoảng loạn không cần thiết.
Chú bảo vệ ngái ngủ ngẩng đầu lên, dụi mắt. "À, cậu Long. Cô Mai Anh có nói với tôi là có thể sẽ có khách đến vào đêm. Nhưng muộn vậy sao?" Chú bảo vệ kiểm tra sổ ghi chép, ngón tay run run lần mò trên trang giấy nhàu. "Mai Anh... A-1205. Tầng 12, căn 05."
Long thầm ghi nhớ. A-1205. Vậy là số 12 là số lầu, không phải căn hộ. Một chi tiết nhỏ nhưng quan trọng. "Vâng, cô ấy có việc gấp nên cháu mới đến muộn," Long đáp, tim đập thình thịch. Anh nhìn kỹ chú bảo vệ, phát hiện trên áo chú có một vết bẩn nhỏ màu đỏ tươi, trông như vết sơn.
"Ừm, vậy cậu cứ lên đi," chú bảo vệ nói, giọng vẫn còn ngái ngủ, không hề để ý đến chi tiết trên áo mình. Chú mở cổng, Long phóng xe qua, tìm chỗ đậu xe gần Block A.
Anh lên thang máy. Con số 12 hiện lên trên bảng điều khiển. Long cảm nhận được sự im lặng đáng sợ của không gian chật hẹp, mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc. Anh cố gắng lắng nghe, xem có tiếng động bất thường nào không, nhưng chỉ có tiếng quạt thông gió ù ù.
Khi cửa thang máy mở ra ở tầng 12, một luồng khí lạnh phả vào mặt Long. Hành lang dài, ánh đèn vàng dịu. Mùi hương tinh dầu sả thoang thoảng từ một căn hộ nào đó, xen lẫn mùi thức ăn nhanh còn vương lại. Long bước đi chậm rãi, tai lắng nghe mọi âm thanh, mắt quét mọi ngóc ngách. Căn 1201, 1202... đến 1205.
Căn hộ của Mai Anh im ắng một cách đáng sợ. Cánh cửa gỗ màu nâu sẫm đóng kín. Không có ánh đèn nào hắt ra từ bên trong. Long đưa tay lên gõ cửa, gõ mạnh ba tiếng. "Mai Anh? Em có trong đó không?"
Không có tiếng trả lời. Long ghé tai vào cánh cửa, cố gắng nghe ngóng. Anh có thể cảm nhận được độ lạnh của gỗ. Một mùi hương thoang thoảng đặc trưng của Mai Anh, mùi nước hoa hoa sen và trà xanh, nhưng rất yếu ớt, lẫn với một mùi gì đó lạ lẫm, hơi tanh, như mùi sắt gỉ. Mũi Long nhạy cảm với những mùi hương này.
Anh nhìn xuống sàn nhà trước cửa căn hộ. Một chiếc giày cao gót màu nude, hiệu Vascara, vương vãi trên thảm chùi chân. Đó là chiếc giày Mai Anh rất thích, cô từng khoe với anh là nó rất êm chân. Chỉ có một chiếc. Chiếc còn lại đâu?
Long kiểm tra tay nắm cửa. Khóa. Anh thử vặn, không có kết quả. Anh lại gõ cửa thêm lần nữa, mạnh hơn. "Mai Anh! Anh vào đây!"
Vẫn im lặng.
Long nhìn quanh hành lang. Một vài chậu cây cảnh được đặt dọc lối đi, một chiếc xe đẩy hàng còn chất vài hộp mì gói và chai nước suối. Góc hành lang, gần cửa thoát hiểm, có một thùng rác công cộng. Mắt Long quét qua nó. Anh chợt nhìn thấy một vệt ố nhỏ màu đỏ tươi, khô cứng, trên thành thùng rác. Trông nó giống hệt vết bẩn trên áo chú bảo vệ.
Một tiếng động khẽ khàng, như tiếng ngón tay vuốt nhẹ lên cửa kính, vọng lại từ một căn hộ khác. Long giật mình quay phắt lại. Căn hộ 1204, đối diện căn hộ Mai Anh, cửa hơi hé mở. Một bóng người lướt qua nhanh như cắt sau tấm rèm cửa sổ. Long cảm thấy một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình. Anh không thể thấy rõ mặt, chỉ biết đó là một người phụ nữ.
Cảm giác bất an dâng lên. Long quyết định không gõ cửa nữa. Anh thử gọi lại cho Mai Anh một lần cuối, vẫn không được. Anh mở điện thoại, bật camera lên và chụp một vài bức ảnh hành lang, chiếc giày, vết ố trên thùng rác. Anh nhớ đến lời dặn của Đinh Mặc trong một cuốn sách: "Mọi chi tiết nhỏ đều là một mảnh ghép của bức tranh lớn."
Anh rón rén bước đến căn hộ 1204, khẽ đẩy cửa. Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, để lộ một không gian tối om, mùi hoa ly nồng nặc. Long khẽ rùng mình. Anh nghĩ đến khả năng có kẻ nào đó đang ẩn nấp bên trong. Anh có nên xông vào?
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi anh rung lên bần bật. Là Vy gọi lại.
"Alo, Vy?" Long thì thầm, giọng căng thẳng.
"Long! Mình gọi cho Mai Anh rồi, thuê bao không liên lạc được. Mình cũng kiểm tra Zalo của cô ấy, tin nhắn cuối cùng là cách đây hơn một tiếng, lúc 1 giờ 20 sáng. Cô ấy nhắn cho một người tên là 'S' hỏi về việc thanh toán một đơn hàng in ấn gấp. Tin nhắn cuối cùng đó chỉ có một icon mặt buồn." Giọng Vy gấp gáp. "Long, có chuyện gì vậy? Anh đã đến nơi chưa?"
"Anh đang ở trước cửa căn hộ 1205. Không có ai trả lời. Có một chiếc giày của Mai Anh rơi bên ngoài. Và..." Long ngập ngừng. "Anh nghe thấy tiếng hét của một người đàn ông qua điện thoại."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc. Rồi Vy nói, giọng đầy lo lắng, "Long, anh đừng làm gì dại dột. Anh đã gọi cảnh sát chưa?"
"Chưa. Anh cần thêm thông tin. Ai là 'S'?" Long hỏi, mắt vẫn không rời căn hộ 1204 đang mở hé. Anh có thể nghe thấy tiếng gió lùa qua khe cửa, tạo nên những âm thanh ghê rợn.
"Mình không biết. Trong danh bạ của Mai Anh, chỉ có vài người tên bắt đầu bằng 'S', nhưng không ai làm in ấn. Mà, Long này, mình nhớ Mai Anh từng kể là cô ấy có một dự án thiết kế cho một triển lãm nghệ thuật sắp tới. Cô ấy hợp tác với một nghệ sĩ sắp đặt khá nổi tiếng, tên là Sỹ Hoàng. Sỹ Hoàng có studio riêng ở quận 4, gần hẻm ăn vặt. Anh ta cũng là khách quen của tiệm in cô ấy hợp tác. Có khi nào là anh ta không?" Vy gợi ý, giọng đầy suy đoán.
Long gật gù, ghi nhớ cái tên "Sỹ Hoàng". "Anh ta có số điện thoại không?"
"Để mình tìm. Nhưng Long, anh có chắc là nên ở đó một mình không? Hay là anh cứ gọi cảnh sát đi. Sợ rằng..." Giọng Vy nhỏ dần, đầy lo ngại.
Long nhìn vào cánh cửa 1204, sau đó nhìn lại căn hộ của Mai Anh. Một quyết định khó khăn. Cảnh sát sẽ mất thời gian để đến. Và nếu Mai Anh thực sự đang gặp nguy hiểm, mỗi phút đều quý giá. Anh có thể đột nhập vào căn hộ của cô ấy, nhưng đó là một hành động bất hợp pháp. Hoặc, anh có thể thử tiếp cận căn hộ 1204 để xem người phụ nữ kia là ai, có thể cô ta là nhân chứng. Nhưng đó cũng là rủi ro.
Anh nhớ lại câu nói của Đinh Mặc: "Khi cảm thấy bế tắc, hãy nhìn vào những gì bị bỏ qua." Anh nhìn lại chiếc giày Vascara trên thảm. Chỉ có một chiếc. Điều đó có nghĩa là cuộc giằng co diễn ra ngay trước cửa.
Long quyết định hành động. Anh hít một hơi thật sâu, tắt điện thoại, cất vào túi.
Anh lại gần căn hộ 1204, khẽ đẩy cửa mở rộng hơn một chút. Một mùi hương lạ lẫm, không phải hoa ly, mà là mùi sơn dầu và dung môi, xộc thẳng vào mũi. Ánh sáng le lói từ ngoài hành lang chỉ đủ soi sáng một phần căn phòng, để lộ một không gian bừa bộn với những khung tranh trống, những chai sơn đổ dở và một tấm bạt trắng phủ lấp một vật thể lớn ở giữa phòng. Căn phòng này trông giống một studio nghệ thuật hơn là một căn hộ bình thường.
Bỗng nhiên, một tiếng "kẽo kẹt" nhỏ vang lên từ phía cuối căn phòng. Long giật mình. Anh nín thở, lắng nghe. Tiếng động đó không giống tiếng gió. Nó giống tiếng bước chân.
"Có ai ở đó không?" Long lên tiếng, giọng anh trầm thấp, cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng kim loại va chạm rất khẽ, như tiếng dao cạo nhẹ vào bề mặt đá. Lần này, không phải từ phía căn hộ Mai Anh, mà là từ trong căn hộ 1204.
Tim Long đập thình thịch trong lồng ngực. Anh cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang nắm lấy cổ họng anh. Cảm giác này giống hệt như khi anh đối mặt với một đoạn mã độc khó lường, nhưng lần này, nguy hiểm là thật.
Anh bước thêm một bước vào trong căn phòng tối. Không khí lạnh hơn. Mắt anh cố gắng làm quen với bóng tối. Anh thấy một bóng người lướt qua phía sau tấm bạt phủ. Không phải là phụ nữ.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
7
Dòng Chảy Ngầm
11,147 từ
🔒 Đăng nhập
8
Vết Xước Trên Màn Đêm
9,535 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mảnh Ghép Mạng Ảo
8,725 từ
🔒 Đăng nhập
10
Tiếng Vọng Từ Màn Hình
6,854 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Nhắn Từ Màn Đêm
8,887 từ
🔒 Đăng nhập
12
Vết Sẹo Ký Ức
9,215 từ
🔒 Đăng nhập
13
Ánh Sáng Từ Vực Sâu
11,043 từ
🔒 Đăng nhập
14
Thế Thân Của Ký Ức
10,975 từ
🔒 Đăng nhập
15
Bóng Đêm Phản Chiếu
6,820 từ
🔒 Đăng nhập
16
Đôi Mắt Che Giấu
13,060 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lưỡi Dao Trên Giấc Mơ
10,686 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Giải Cuối Cùng
5,857 từ
🔒 Đăng nhập
19
Tiếng Chuông Báo Tử
8,048 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bản Án Cuối Cùng
9,382 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?