Tại hiện trường vụ án mạng tàn bạo, cảnh sát phát hiện một cuốn sổ tay cũ kỹ. Từng trang giấy là một mê cung của những dòng chữ khó hiểu, những ám hiệu cá nhân và một lời thú tội kinh hoàng. Liệu đây là nhật ký của hung thủ, của nạn nhân, hay một trò đùa bệnh hoạn của kẻ sát nhân, thách thức mọi suy đoán của đội điều tra?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 17 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Ám Ảnh Sổ Tay Cũ — Đọc thử miễn phí
Tiếng mưa gào thét, xé toạc màn đêm Sài Gòn, dữ dội đến mức át cả tiếng còi hú của chiếc xe tuần tra đang rẽ vào con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo thuộc khu chung cư cũ kỹ ở quận 4. Hơi thở phả ra từ miệng Trung tá Vũ Phước Thịnh đặc quánh trong cái lạnh se sắt của đêm cuối năm, dù đồng phục đã thấm đẫm mồ hôi sau cú chạy bộ từ tầng trệt lên tầng ba. Mùi ẩm mốc, mùi rác thải lâu ngày và mùi thuốc lá cũ kỹ quyện vào không khí, đặc trưng đến ghê người của những khu tập thể đã trải qua hàng thập kỷ. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu hắt qua ô cửa sổ bám đầy rong rêu, chỉ đủ để làm nổi bật thêm sự u ám.
Trước căn hộ số 302, dải băng vàng "Cấm Vượt Qua" căng ngang, chớp nhoáng dưới ánh đèn pin của các sĩ quan trực ban. Cánh cửa gỗ mục ruỗng đã bị phá tung, hé lộ một khung cảnh hỗn độn. Mùi tanh nồng của máu xộc thẳng vào mũi Vũ Thịnh, khiến anh vô thức nhíu mày. Dù đã chứng kiến không biết bao nhiêu thảm cảnh, mỗi vụ án mạng đều để lại một vết sẹo mới trong tâm trí người cảnh sát. Anh hít một hơi sâu, đẩy nhẹ cánh cửa, bước vào. Tiếng nước nhỏ giọt từ trần nhà xuống sàn gạch cũ kỹ nghe rõ mồn một trong sự im lặng đáng sợ.
Bên trong, đội pháp y đã bắt đầu công việc. Đèn pin công suất cao rọi sáng mọi ngóc ngách, phơi bày từng chi tiết ghê rợn. Một người đàn ông trung niên, khoảng bốn mươi lăm tuổi, nằm co quắp trên sàn nhà, ngay giữa vũng máu đã bắt đầu khô quánh. Chiếc áo sơ mi trắng tinh giờ đã nhuốm màu đỏ sẫm, loang lổ như một bức tranh trừu tượng của cái chết. Nạn nhân được xác định là ông Trần Văn Thanh, một kỹ sư xây dựng độc thân, vừa chuyển đến đây khoảng sáu tháng trước. Trên bàn cà phê gỗ ép rẻ tiền, một cốc cà phê sữa đá vẫn còn sót lại vài giọt cà phê đen kịt dưới đáy, cùng với một gói thuốc lá "Craven A" mở dở. Ngay cả trong cái lạnh của điều hòa bật hết cỡ, Vũ Thịnh vẫn cảm nhận được sống lưng mình lạnh buốt.
"Chào Trung tá Vũ." Giọng nói trầm ổn, lạnh lùng vang lên từ góc phòng. Tiến sĩ Nguyễn Thảo My, chuyên gia phân tích hành vi tội phạm kiêm bác sĩ pháp y của đội, đứng cạnh thi thể. Ánh mắt cô sắc như dao cạo, lướt qua từng chi tiết, từ vết máu bắn trên tường cho đến những hạt bụi li ti trên sàn. Mái tóc đen dài buộc gọn gàng, vài sợi lòa xòa trước trán, nhưng không làm giảm đi vẻ chuyên nghiệp của cô. Thảo My mặc chiếc áo blouse trắng tinh, trên tay đeo găng y tế, nhưng khuôn mặt cô lại không hề biểu lộ một chút cảm xúc nào, chỉ có sự tập trung cao độ. Dưới mắt cô, quầng thâm nhợt nhạt tố cáo những đêm dài mất ngủ, nhưng đôi mắt ấy vẫn sáng rực một trí tuệ sắc bén.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Tiến sĩ Thảo My. Tình hình thế nào?" Vũ Thịnh hỏi, giọng anh khàn đặc. Anh biết Thảo My là người duy nhất trong đội có thể nhìn thấy những điều mà người khác bỏ qua, những mảnh ghép nhỏ nhất của bức tranh lớn hơn.
Thảo My không trả lời ngay. Cô ngồi xổm xuống, đôi mắt màu cà phê sữa chăm chú quan sát thi thể. Một vết thương sâu hoắm ở ngực, ngay vị trí tim, là nguyên nhân gây tử vong. "Nạn nhân bị tấn công bất ngờ. Không có dấu hiệu vật lộn đáng kể. Có thể là từ phía sau hoặc trong lúc ông ta hoàn toàn mất cảnh giác." Cô nói, ngón tay đeo găng nhẹ nhàng chạm vào cổ tay nạn nhân. "Thời gian tử vong ước tính khoảng 2-4 giờ sáng. Nhiệt độ cơ thể giảm, vết máu đông tụ... Khá phù hợp với thời điểm hàng xóm nghe tiếng động."
"Hàng xóm nghe tiếng động gì?" Thảo My đứng dậy, mắt liếc qua chiếc bàn cà phê. Cô đặc biệt chú ý đến một cái gạt tàn đầy tàn thuốc và một vết ố cà phê đã khô trên mặt bàn.
"Bà Tư ở căn hộ đối diện khai nghe thấy tiếng đổ vỡ lớn vào khoảng 2:30 sáng, sau đó là tiếng động mạnh như có vật nặng rơi xuống. Bà ta không nghĩ nhiều vì chung cư này thường có tiếng động lạ." Trung úy Tùng, một sĩ quan trẻ tuổi nhưng có kinh nghiệm, báo cáo. Anh đang chụp ảnh hiện trường bằng chiếc máy ảnh chuyên dụng, mỗi lần đèn flash lóe lên lại phơi bày một góc kinh hoàng của căn phòng. Mùi hóa chất từ bột dấu vân tay bắt đầu lan tỏa, trộn lẫn với mùi tanh của máu và mùi ẩm mốc của không khí.
Thảo My gật đầu, môi mím chặt. Cô bắt đầu di chuyển chậm rãi quanh phòng, ánh mắt quét qua từng đồ vật. Căn hộ nhỏ, hai phòng ngủ, đồ đạc cũ kỹ nhưng gọn gàng. Một kệ sách nhỏ đựng đầy sách kỹ thuật, vài cuốn tiểu thuyết trinh thám. Bên cạnh đó, một chiếc laptop đời cũ đang mở dở một trang web về vật liệu xây dựng. Trên bàn làm việc, một tấm ảnh cũ chụp một cô gái trẻ với nụ cười rạng rỡ, mái tóc dài cài một chiếc kẹp tóc hình bươm bướm màu xanh ngọc, được đặt cẩn thận trong khung ảnh bằng gỗ sẫm màu. Đó là manh mối đầu tiên cô nhận thấy, một nét chấm phá bất thường trong không gian u ám này.
"Có vẻ như không có dấu hiệu đột nhập. Cửa không bị cạy phá." Vũ Thịnh nói, anh đang kiểm tra ổ khóa. "Kẻ gây án có thể là người quen của nạn nhân."
"Hoặc nạn nhân đã tự mở cửa cho hắn." Thảo My bổ sung. Cô dừng lại trước một tủ chén đã cũ, cánh cửa tủ có một vết xước mới, dài khoảng 5 cm, màu trắng bạc, không khớp với màu sơn của tủ. Cô khẽ chạm ngón tay vào vết xước, cảm nhận độ sắc nhọn của nó. Đây không phải vết xước cũ.
"Bác sĩ Bình đã kiểm tra thi thể kỹ hơn chưa?" Thảo My quay sang Tùng.
"Anh Bình đang hoàn tất khám nghiệm sơ bộ, Thảo My. Anh ấy nói sẽ đưa thi thể về viện sớm nhất có thể." Tùng trả lời, vẻ mặt hơi tái đi. Dù đã quen với các hiện trường, anh vẫn chưa thể hoàn toàn miễn nhiễm với sự ghê rợn của cái chết.
Thảo My khẽ gật đầu, tiếp tục lướt mắt qua căn phòng. Cô đi đến bên cạnh chiếc giường trong phòng ngủ. Ga trải giường phẳng phiu, không có dấu hiệu xáo trộn. Căn phòng này có vẻ ít được sử dụng. Trên chiếc bàn cạnh giường, một cuốn sách dày bìa cứng được đặt mở úp, bên cạnh là một lọ thuốc ngủ đã vơi đi một nửa. Thảo My nhíu mày. Nạn nhân bị mất ngủ? Hoặc có bệnh lý nền nào đó?
Khi cô bước ra phòng khách, ánh mắt cô chợt dừng lại ở một điểm, ngay dưới chân chiếc ghế sofa cũ. Một vật nhỏ, sẫm màu, nằm lẫn trong lớp bụi bẩn và những mẩu vụn bánh quy. Cô quỳ xuống, nhẹ nhàng dùng nhíp gắp nó lên. Đó là một chiếc khuy áo bằng nhựa đen, loại khuy đơn giản thường thấy trên áo khoác hoặc áo sơ mi nam. Chiếc khuy này không khớp với bất kỳ bộ quần áo nào của nạn nhân đang mặc hay những bộ đồ treo trong tủ quần áo mà Tùng vừa kiểm tra.
Vũ Thịnh thấy Thảo My hành động, anh tiến lại gần. "Tìm thấy gì sao?"
Thảo My đưa chiếc khuy áo cho Tùng để anh đặt vào túi chứng cứ. "Một chiếc khuy áo. Có lẽ rơi ra trong lúc giằng co, hoặc không." Cô đứng dậy, đôi mắt vẫn không ngừng dò xét. Cô chậm rãi đi ngang qua chiếc kệ sách cũ kỹ, tay lướt nhẹ trên gáy sách. Một vài cuốn sách trinh thám của Chu Hạo Huy, Lôi Mễ, Đinh Mặc... cho thấy nạn nhân có vẻ là một người yêu thích thể loại này. Mùi giấy cũ và bụi bẩn thoảng qua.
Ngay lúc đó, Tùng kêu lên một tiếng nhỏ. "Trung tá, Tiến sĩ Thảo My! Cái này..." Anh đang đứng cạnh một chiếc bàn nhỏ, nơi có một chồng giấy tờ hỗn độn và một chiếc máy in cũ kỹ. Giữa mớ tài liệu lộn xộn, một cuốn sổ tay bìa da màu xanh rêu cũ kỹ, đã sờn rách ở các góc, nằm lộ ra. Nó không giống bất kỳ cuốn sổ nào Thảo My từng thấy. Bìa sổ không có bất kỳ dòng chữ nào, chỉ có một họa tiết chìm hình một chiếc chìa khóa cổ điển.
Thảo My lập tức tiến đến. Cô đeo găng tay mới và cẩn thận cầm cuốn sổ lên. Cảm giác lạnh lẽo, nặng trịch lan tỏa qua lớp găng. Cuốn sổ không quá dày, nhưng có vẻ chứa đựng rất nhiều trang giấy. Mùi giấy cũ, mực khô và một mùi hương rất đặc biệt, như mùi hoa nhài khô, thoang thoảng từ cuốn sổ.
"Cẩn thận. Có thể là của hung thủ, hoặc nạn nhân." Vũ Thịnh cảnh báo, ánh mắt anh cũng dán chặt vào cuốn sổ.
Thảo My nhẹ nhàng mở trang đầu tiên. Cả căn phòng như nín thở. Trang giấy màu vàng úa, đã ngả màu thời gian, hiện lên những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc bằng bút mực đen. Nét chữ không đều, đôi chỗ run rẩy, đôi chỗ lại cứng cáp một cách đáng sợ.
*“Ngày X, Tháng Y, Năm Z. Hồn ma màu xanh. Chiếc chìa khóa. Mở ra cánh cửa của sự thật."*
Tất cả đều là những ám hiệu cá nhân, không một ai có thể hiểu được ngay lập tức. Thảo My lật tiếp vài trang. Những hình vẽ đơn giản, như sơ đồ một ngôi nhà, hay những con số được khoanh tròn không theo một quy luật nào. Và rồi, ở trang thứ năm, một dòng chữ lớn, viết bằng mực đỏ sẫm, khô lại như máu, đập vào mắt mọi người:
*“Ta đã giết Trần Văn Thanh. Hắn đáng phải chết. Hắn đã lấy đi của ta tất cả. Giờ đây, ta đã lấy lại công bằng. Và đây mới chỉ là khởi đầu."*
Cả căn phòng im bặt. Tiếng mưa bên ngoài như càng thêm dữ dội, cuốn lấy sự kinh hoàng của lời thú tội. Trung úy Tùng há hốc mồm, chiếc máy ảnh trượt nhẹ khỏi tay anh, may mắn được Vũ Thịnh đỡ kịp.
Vũ Thịnh nhìn Thảo My, ánh mắt anh đầy vẻ bối rối. "Thú tội? Ngay tại hiện trường? Kẻ này đang chơi đùa chúng ta sao?" Giọng anh trầm xuống, sự căng thẳng hiện rõ trên từng thớ cơ mặt.
Thảo My không nói gì. Cô đọc lại dòng chữ, rồi lướt mắt qua những dòng chữ và hình vẽ khác trên các trang trước. "Không... không đơn thuần là một lời thú tội." Cô nói, giọng thì thầm. Ngón tay cô di chuyển đến một hình vẽ nhỏ ở góc dưới trang giấy. Một hình vẽ hình học phức tạp, có vẻ là một dạng mã hóa. "Trung tá Vũ, anh để ý không? Dòng chữ 'Ta đã giết Trần Văn Thanh' được viết bằng mực đỏ. Nhưng nhìn kỹ, màu đỏ này có vẻ khác với các nét vẽ đỏ khác trên các trang trước. Và còn điều này nữa..."
Cô lật đến trang thứ hai, nơi có một hình vẽ thô sơ phác họa một bàn tay. Trên ngón áp út của bàn tay đó, một chiếc nhẫn được vẽ rất rõ nét, có hình dáng như một bông hoa cẩm tú cầu đang nở rộ. Thảo My nhớ lại hình ảnh nạn nhân. Ông Trần Văn Thanh không hề đeo nhẫn.
"Thằng khốn này muốn gì đây?" Vũ Thịnh nghiến răng. "Thách thức chúng ta sao?"
Thảo My lắc đầu. "Hoặc... nó muốn chúng ta hiểu rằng mọi thứ không đơn giản như chúng ta nghĩ. Lời thú tội này... quá lộ liễu. Quá hoàn hảo." Cô chỉ vào một chi tiết nhỏ, gần như không thể nhận ra, ở góc dưới của trang giấy có dòng thú tội. Một chấm mực xanh nhỏ xíu, nằm lẫn vào thớ giấy, như thể nó đã bị bắn ra từ một cái gì đó.
"Đây là một cái bẫy," Thảo My nói, giọng cô chắc nịch. "Cuốn sổ tay này... không chỉ là nhật ký của hung thủ, hay của nạn nhân. Nó là một bản đồ. Một bản đồ dẫn chúng ta vào một mê cung mà kẻ thủ ác đã dày công xây dựng."
Đúng lúc đó, Bác sĩ Bình, chuyên gia pháp y già dặn với mái tóc bạc phơ, bước ra từ phòng ngủ. Vẻ mặt ông nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Ông cầm theo một túi ni lông trong suốt, bên trong là một vật thể nhỏ, ánh lên màu vàng đồng.
"Trung tá Vũ, Tiến sĩ Thảo My," Bác sĩ Bình nói, giọng trầm đục. "Tôi tìm thấy cái này, kẹt dưới tấm nệm trong phòng ngủ chính. Nó có vẻ không liên quan gì đến nạn nhân, và cũng không phải là đồ vật thông thường trong một căn hộ."
Ông đưa túi chứng cứ cho Thảo My. Bên trong là một chiếc khóa cổ điển nhỏ xíu, bằng đồng, được chạm khắc tinh xảo hình một con phượng hoàng. Chiếc khóa mang một vẻ cổ kính, lạ lùng, không hề phù hợp với không gian chung cư hiện đại. Điều đáng nói là, trên bìa cuốn sổ tay, họa tiết chìm chính là hình ảnh một chiếc chìa khóa.
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Thảo My. Cô nhìn chiếc khóa đồng, rồi nhìn lại cuốn sổ tay, rồi lại nhìn về phía thi thể nằm lạnh lẽo trên sàn. Mùi hoa nhài khô từ cuốn sổ tự nhiên dâng lên rõ rệt hơn, như một lời thì thầm từ quá khứ.
"Chiếc chìa khóa..." Thảo My lẩm bẩm. "Tại sao lại có một chiếc chìa khóa ở đây? Và tại sao nó lại được giấu kín như vậy?"
Vũ Thịnh nhìn chằm chằm vào chiếc khóa, rồi lại nhìn cuốn sổ. "Cuốn sổ có họa tiết chìa khóa... và giờ chúng ta tìm thấy một chiếc khóa thực sự. Ngẫu nhiên? Hay cố ý?"
Thảo My quay sang Tùng. "Trung úy Tùng, kiểm tra lại toàn bộ căn hộ, từng ngóc ngách. Tìm xem có bất kỳ hộp, tủ, hoặc vật dụng nào có thể mở bằng chiếc chìa khóa này không. Đặc biệt là những vật dụng được giấu kín." Cô nói, đôi mắt cô lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. "Đây không phải là kết thúc. Đây mới chỉ là lời mở đầu."
Cô lật cuốn sổ tay về trang đầu tiên, nơi có dòng chữ "Hồn ma màu xanh. Chiếc chìa khóa. Mở ra cánh cửa của sự thật." Một sự thật đang ẩn mình đâu đó trong căn hộ này, dưới lớp vỏ bọc của một vụ án mạng đơn thuần.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[lựa chọn an toàn, giữ khoảng cách 🛡️]
An toàn
🔥
[lựa chọn táo bạo, mạo hiểm 🔥]
Táo bạo
✨
[lựa chọn bất ngờ, phá cách ✨]
Bất ngờ
6
Dấu Vết Đêm Đen
7,020 từ
🔒 Đăng nhập
7
Lời Thú Tội Đôi Chiều
9,846 từ
🔒 Đăng nhập
8
Chữ Viết Thức Tỉnh
9,336 từ
🔒 Đăng nhập
9
Vết Mực Đọng Lại
6,948 từ
🔒 Đăng nhập
10
Hồng Hạc Trong Vòng Vây
10,570 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mặt Nạ Thứ Hai
7,703 từ
🔒 Đăng nhập
13
Mật Mã Đôi Bờ
8,621 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lật Mở Trang Cuối
6,927 từ
🔒 Đăng nhập
15
Bức Họa Thật
8,988 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Tiên Tri Từ Bóng Tối
8,405 từ
🔒 Đăng nhập
18
Dấu Vết Của Kẻ Giấu Mặt
7,879 từ
🔒 Đăng nhập
19
Vực Sâu Lời Giải
10,007 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?