Tiếng gầm xé toạc màn đêm Tây Nguyên. Không phải tiếng hổ, không phải báo, mà là thứ âm thanh hỗn độn, khao khát máu thịt đến từ Địa Ngục. Năm năm kể từ ngày "Đại Biến", cái tên "Tây Nguyên" đã bị xóa sổ khỏi bản đồ an toàn của loài người. Giờ đây, nó là Đại Ngàn Vô Tận – lãnh địa của những sinh vật đột biến, nơi cái chết rình rập sau mỗi tán lá.
Tôi - Diệp Anh, hai mươi lăm tuổi, thợ săn tiền thưởng cấp D, đang ôm cứng khẩu AR-15 tự chế, ẩn mình dưới gốc đa cổ thụ. Mùi máu tanh nồng nặc trong không khí, của con lợn rừng bị xé xác không thương tiếc, và... của người. Tim tôi đập thình thịch, không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà là sự giằng xé giữa bản năng sinh tồn và lời thề với người đã khuất.
Phía trước, một con “Đại Ngưu” hiện ra. Nó không còn là bò tót. Cao hơn ba mét, da cứng như thép, đôi sừng xoắn ốc gồ ghề dính đầy máu tươi. Đôi mắt đỏ rực như than hồng cháy dở, phát ra thứ ánh sáng tàn độc. Nó đang gặm nhấm thứ gì đó, một thi thể không còn nguyên vẹn. Mùi tanh tưởi từ nó khiến tôi buồn nôn, nhưng tôi phải kìm lại. Ba lô của tôi chỉ còn một hộp cơm nén, nửa chai nước và ba viên đạn. Mục tiêu của chuyến đi này là tìm hạt giống biến dị của loài nấm Kim Cương – thứ có thể bán lấy thức ăn cho cả tháng.
"Diệp Anh, mày không được chết ở đây," tôi tự nhủ, siết chặt báng súng. Cơn gió lạnh lẽo lướt qua, mang theo tiếng gào thét của con Đại Ngưu khi nó nuốt trọn một phần thi thể. Tiếng xương vỡ vụn rợn người.
Bỗng, một tiếng rít yếu ớt vang lên. Từ phía sau con Đại Ngưu, một đứa bé gầy gò, trạc mười tuổi, đang cố hết sức kéo lê một cánh tay đứt lìa. Đôi mắt nó mở to, vô hồn. Nó là con của người đàn ông xấu số kia. Đứa bé hoảng loạn, nhưng không khóc. Có lẽ, nó đã quen với cái chết.
Con Đại Ngưu quay đầu, đôi mắt đỏ rực khóa chặt vào đứa bé. Nó gầm gừ, chuẩn bị vồ tới. Tôi đóng băng. Bản năng mách bảo tôi hãy bỏ chạy, hãy giữ mạng sống cho mình. Nhưng hình ảnh đứa em trai bé bỏng của tôi, chết trong vòng tay mẹ dưới hàm răng zombie, vụt qua tâm trí. Lời hứa của tôi: "Chị sẽ không bao giờ bỏ rơi ai vô tội nữa."
Tay tôi run rẩy, ngón cái vuốt ve cò súng. Ba viên đạn. Một mạng người. Một hạt giống. Một lời hứa.
Con Đại Ngưu bắt đầu di chuyển, chậm rãi, đầy đe dọa. Đứa bé ngã quỵ.
