"Đinh!"
Tiếng tin nhắn vang lên phá tan giấc mơ đang dang dở của Trần Phong. Hắn uể oải với tay lấy chiếc iPhone 14 Pro Max cũ kỹ, màn hình nứt toác, còn không phải của hắn mà là "chiến lợi phẩm" từ một lần nhặt được. 4 giờ sáng.
"Trần Phong, mày còn định nằm ườn ra đó đến bao giờ? Tiền nhà tháng này đâu? Giặt đồ, rửa chén, lau nhà, tất cả đều là của tao làm à? Cái loại ăn bám như mày thì cút đi cho khuất mắt tao!"
Tin nhắn đến từ Vy, cô bạn gái ba năm của hắn, hay đúng hơn là cô bạn gái cũ, bởi vì tối qua, cô ta đã chính thức đá hắn. Lý do? Hắn quá nghèo, quá vô dụng. Trần Phong cười nhạt, nụ cười đầy cay đắng. Hắn là một sinh viên năm cuối trường Đại học Kinh tế Quốc dân, ngành Tài chính Ngân hàng. Giấy tờ đẹp đẽ, nhưng thực tế, hắn chỉ là một thằng nhóc tỉnh lẻ, sống chui lủi trong căn phòng trọ ẩm thấp ở khu lao động nghèo nàn ngoại ô Hà Nội, hàng ngày chạy Grab giao hàng để kiếm từng đồng bạc lẻ.
Tối qua, tại nhà hàng 5 sao đắt đỏ nhất Ba Đình, Vy đã thẳng thừng tát vào mặt hắn trước bao nhiêu ánh mắt hiếu kỳ. "Anh nghĩ anh là ai? Anh nghĩ anh xứng với tôi sao? Nhìn xem, chiếc túi LV phiên bản giới hạn này anh có mua nổi một góc không? Anh chỉ là một thằng shipper quèn, vĩnh viễn không bao giờ bước chân vào thế giới của tôi được đâu!" Cô ta ôm lấy tay một gã đàn ông bụng phệ, đeo chiếc Rolex Daytona vàng khối sáng chói, cười khẩy.
Cơn nhói đau trong lồng ngực Trần Phong vẫn còn âm ỉ. Hắn quăng chiếc điện thoại xuống nệm. Cuộc đời hắn, đúng là một trò đùa dai. Bố mẹ ly hôn từ nhỏ, hắn sống với bà ngoại già yếu, quanh năm bệnh tật. Gánh nặng cơm áo gạo tiền đè nặng lên đôi vai gầy guộc của hắn từ khi còn là thằng nhóc vắt mũi chưa sạch. Học giỏi ư? Ưu tú ư? Tất cả đều vô nghĩa khi không có tiền.
"Ha ha ha, đúng là một thằng loser điển hình!"
Một giọng nói lạnh lùng, máy móc đột nhiên vang lên trong đầu Trần Phong. Hắn giật mình, vội vã bật dậy, nhìn quanh phòng. Không có ai.
"Ai đó?" Hắn lắp bắp, tim đập thình thịch.
"Đinh! Chúc mừng ký chủ, Hệ Thống Đánh Cắp Vận May đã chính thức kích hoạt."
