"Nợ! Trả nợ ngay cho tao! Bằng không, cái xưởng nát này sẽ là mồ chôn của cha mày!"
Tiếng gào thét của lão Hùng 'Lợn' – một tay xã hội đen khét tiếng ở quận 4 – vang vọng, đinh tai nhức óc trong căn xưởng cơ khí tồi tàn, nơi đã nuôi sống gia đình tôi gần hai mươi năm. Cha tôi, ông Trần Văn Nam, người đàn ông một đời khắc khổ, lưng còng rạp dưới chân lão, ánh mắt thất thần van xin: "Hùng đại ca, xin anh... cho tôi thêm một tuần nữa thôi. Con gái tôi sắp tốt nghiệp, nó sẽ đi làm kiếm tiền trả nợ..."
"Một tuần? Hừ! Mày nghĩ tao là quỹ từ thiện à?" Lão Hùng cười khẩy, tàn thuốc lá rơi xuống mái tóc bạc của cha. "Tiểu Vy, con bé sắp ra trường hả? Xinh đẹp thế này, để tao đưa nó đi 'làm' ở quán bar của tao, đảm bảo tiền về nhanh gấp bội!"
Toàn thân tôi cứng đờ. Tôi – Trần Linh Vy, sinh viên năm cuối Đại học Ngoại Thương, chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày phải chứng kiến cảnh này. Bố mẹ tôi đã dồn hết tiền chữa bệnh cho em trai tôi, rồi lại bị lừa đầu tư vào một dự án ma. Giờ đây, món nợ 5 tỷ đồng treo lơ lửng như lưỡi hái tử thần.
"Không! Đừng động vào con gái tôi!" Cha tôi gầm lên, cố gắng vùng dậy nhưng bị đàn em của lão Hùng đạp cho ngã sõng soài. Máu từ khóe miệng ông chảy ra, thấm vào nền xưởng lạnh lẽo.
Trái tim tôi như bị bóp nghẹt. Nước mắt không ngừng tuôn rơi. Bế tắc. Tuyệt vọng. Tôi hận bản thân vô dụng, chỉ biết đứng nhìn mà không thể làm gì.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp, cổ xưa nhưng đầy uy lực vang vọng trong đầu tôi, rõ ràng đến khó tin:
**"Đinh! Phát hiện chủ nhân có ý chí cực đoan, kích hoạt Hệ Thống 'Thanh Xuân Đổi Lấy Thần Lực'!"**
Tôi sững sờ. Gì thế này? Tôi đang ảo giác sao?
**"[Hệ Thống] Điều khoản: Đánh đổi mỗi 1 năm tuổi thanh xuân để nhận 100 Điểm Thần Lực. Điểm Thần Lực có thể dùng để nâng cấp thuộc tính, kỹ năng, hoặc mua vật phẩm đặc biệt."**
**"[Hệ Thống] Nhiệm vụ khẩn cấp: Giải quyết khủng hoảng hiện tại. Thời gian: 5 phút. Phần thưởng: 50 Điểm Thần Lực, mở khóa Cửa Hàng Hệ Thống."**
