Tiếng chuông báo thức iPhone rè rè như tiếng ve sầu mùa hè Sài Gòn, nhưng không mang chút thi vị nào, chỉ toàn sự ngột ngạt. Hùng vớ lấy điện thoại, tắt cái rụp. 6 giờ sáng, trời chưa kịp sáng hẳn, ánh đèn cao áp đường phố vẫn cố chấp bám víu vào đêm. Căn phòng trọ vỏn vẹn 15m2 ở một hẻm nhỏ quận 4, mùi ẩm mốc và bụi bặm luôn thường trực.
"Lại một ngày nữa." Hắn thở dài, đứng dậy. Hùng năm nay 25 tuổi, tốt nghiệp loại giỏi Đại học Bách Khoa, nhưng lại đang làm một công việc văn phòng lương ba cọc ba đồng, chỉ đủ trả tiền thuê nhà và bữa ăn đạm bạc. Giấc mơ đổi đời ở Sài Gòn xa vời như việc chạm tới tòa Landmark 81 từ đây vậy.
Hôm nay là ngày nhận lương, đáng lẽ phải vui, nhưng Hùng chỉ thấy nôn nao. Hắn biết, tiền lương vừa về sẽ phải đi thẳng vào tài khoản của bà chủ nhà, rồi đến ví của cô bạn gái tên Thảo. Thảo – cô gái xinh đẹp, năng động, đang theo đuổi giấc mơ làm KOL, luôn miệng than vãn về những món đồ hiệu, những bữa ăn sang chảnh mà Hùng không thể nào đáp ứng.
Tại công ty, Hùng cố gắng vùi đầu vào đống số liệu trên Excel, tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng cằn nhằn của Trưởng phòng Minh "béo" – gã đàn ông bụng phệ, hói đầu, luôn thích thể hiện quyền lực bằng cách hạ thấp cấp dưới.
"Hùng, cái báo cáo này là cái quái gì vậy? Tôi bảo cậu làm lại mà sao vẫn sai y chang thế này?" Minh "béo" đập mạnh tập tài liệu xuống bàn, âm thanh chát chúa thu hút mọi ánh nhìn trong văn phòng. "Hay cậu nghĩ cậu là kỹ sư Bách Khoa thì có thể làm việc qua loa à? Nhìn Thắng đây này, lương gấp đôi cậu mà vẫn làm việc chăm chỉ, biết điều hơn hẳn!"
Thắng, đồng nghiệp cùng phòng, là con trai của một sếp lớn trong tập đoàn, luôn được ưu ái. Hắn nhếch mép cười khẩy, ánh mắt liếc nhìn Hùng đầy khinh thường. Hùng nắm chặt tay, cố gắng kìm nén. Hắn biết, cãi lại chỉ tổ bị đuổi việc, mà mất việc lúc này thì chỉ có nước về quê.
Buổi trưa, Hùng ra ngoài ăn cơm bụi với món sườn bì chả quen thuộc. Vừa ngồi xuống, điện thoại lại đổ chuông. Là Thảo.
"Anh đang ở đâu đấy? Em vừa thấy Minh Quân đăng ảnh ăn sushi ở nhà hàng Nhật sang trọng lắm, view Landmark luôn! Em thèm quá à!" Giọng Thảo nũng nịu, nhưng Hùng nghe rõ sự so sánh và đòi hỏi ẩn chứa trong đó. Minh Quân là một CEO trẻ, người mà Thảo luôn lấy ra để ám chỉ sự kém cỏi của Hùng.
