Mùi cà phê nguội và sự chết chóc là hai thứ không bao giờ nên tồn tại cùng một không gian, đặc biệt là trong cái nóng oi ả, ẩm thấp đặc trưng của Sài Gòn cuối tháng 3. Thanh Mai, nữ điều tra viên cấp cao của Phòng Cảnh sát Hình sự, đã học được điều đó qua gần mười năm lăn lộn với những án mạng. Mùi tử khí, dù nhẹ đến mấy, vẫn cứ len lỏi, bám riết lấy từng thớ vải, từng ngóc ngách, giống như một lời nguyền thầm lặng. Hôm nay, mùi vị ấy còn đậm đặc hơn, hòa lẫn với hương gỗ cũ, giấy và mực in nồng nặc trong căn hộ của Tô Hiền – nhà văn trinh thám nổi tiếng vừa được tìm thấy đã chết.
Tòa chung cư cũ kỹ ở quận 4, với những mảng tường loang lổ và ban công sắt hoen gỉ, trông không khác gì bao khu tập thể đã bị thời gian gặm nhấm. Nhưng căn hộ của Tô Hiền, nằm ở tầng 7, lại là một ốc đảo riêng biệt. Cửa ra vào bằng gỗ mun sẫm màu, với một tấm biển nhỏ khắc chữ "KHÔNG LÀM PHIỀN" treo lủng lẳng, mang vẻ trầm mặc đến đáng sợ. Cảnh sát hình sự đã phong tỏa hiện trường. Tiếng giày ủng lộp cộp, tiếng bộ đàm rè rè và ánh đèn flash chớp liên hồi là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng ghê rợn. Bên ngoài, những người hàng xóm tò mò, già có trẻ có, tụ tập xì xào, ánh mắt vừa sợ hãi vừa háo hức.
Thanh Mai bước qua dây phong tỏa màu vàng, mái tóc đen cột đuôi ngựa thấp, vài sợi lòa xòa trước trán. Cô mặc chiếc áo sơ mi linen màu xanh than, quần âu ống rộng, dáng người cao ráo nhưng gầy gò. Đôi mắt cô, sâu thẳm dưới hàng mi dài, luôn toát lên vẻ mệt mỏi cố hữu, dấu vết của những đêm dài mất ngủ triền miên. Ngay khi cánh cửa phòng khách mở ra, một luồng khí lạnh phả vào mặt cô, mang theo mùi của hóa chất tẩy rửa còn vương vấn và mùi tanh nồng của máu khô. Dường như ai đó đã cố gắng dọn dẹp một phần, hoặc ít nhất là che giấu điều gì đó một cách vội vã. [CLUE_TRUE: Mùi hóa chất tẩy rửa, mùi máu khô]
Căn phòng khách rộng rãi, bày biện khá lộn xộn nhưng có trật tự riêng, như thể nó được thiết kế để phục vụ một bộ óc sáng tạo. Giá sách cao kịch trần, chất đầy những cuốn tiểu thuyết đủ thể loại, từ cổ điển đến hiện đại, xen kẽ là những bản thảo viết tay đã ngả màu. Một chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ đặt cạnh cửa sổ lớn nhìn ra sông Sài Gòn, nơi những chiếc ghe nhỏ chầm chậm trôi. Tuy nhiên, tâm điểm của sự chú ý không phải là vẻ đẹp tĩnh lặng ấy, mà là cánh cửa phòng làm việc đang hé mở.
"Chào Thiếu tá Mai," Đại úy Hoàng, người phụ trách đội hiện trường, lên tiếng. Giọng anh trầm và có chút căng thẳng. Hoàng là cộng sự lâu năm của Mai, một người thực tế và luôn tuân thủ quy trình. Anh đưa cho cô một cặp găng tay y tế và khẩu trang. "Hiện trường tương đối phức tạp. Nạn nhân là Tô Hiền, 52 tuổi. Được phát hiện vào khoảng 9 giờ sáng nay bởi thư ký kiêm biên tập viên của ông ấy, tên là Nguyễn Minh Tấn." [CLUE_TRUE: Thư ký kiêm biên tập viên Nguyễn Minh Tấn là người phát hiện, thời gian 9h sáng].
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Thanh Mai gật đầu, đeo găng tay và khẩu trang cẩn thận. Cô không nói gì, ánh mắt đã bắt đầu quét một lượt khắp phòng khách, lướt qua những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Trên bàn trà giữa phòng, một tách cà phê men sứ trắng tinh, còn sót lại một lớp bọt sữa khô cứng, đã nguội lạnh từ lâu. Kế bên là một tập giấy note màu vàng ghi nguệch ngoạc vài dòng chữ dường như là ý tưởng cho một cốt truyện mới: "Vật chứng biến mất. Kẻ thủ ác luôn là người gần nhất. Kết thúc xoắn não." [CLUE_RED_HERRING: Ý tưởng cốt truyện có vẻ liên quan nhưng có thể chỉ là thói quen của nhà văn].
Bước vào phòng làm việc, Thanh Mai gần như nín thở. Không khí ở đây đặc quánh hơn, nặng nề hơn. Căn phòng ngập tràn sách vở, giấy tờ. Một bàn làm việc gỗ gụ lớn chiếm phần lớn không gian, mặt bàn bừa bộn với máy tính, chồng sách, bút và những tờ giấy in dở dang. Tô Hiền nằm sấp trên sàn nhà, cạnh chiếc ghế xoay bọc da, đầu tựa vào chân bàn. Máu đã khô thành một vệt đen sẫm trên sàn gỗ và thấm vào chiếc áo sơ mi kẻ sọc màu xanh navy của ông. Một vũng máu đã đông lại dưới đầu ông, tạo thành một hình thù quái dị, trông như một đóa hoa ly tàn úa. [CLUE_TRUE: Nạn nhân nằm sấp, đầu tựa chân bàn, máu đông thành vũng dưới đầu].
"Kết quả khám nghiệm sơ bộ cho thấy nạn nhân tử vong do chấn thương sọ não," Hoàng tiếp tục, giọng nhỏ hơn. "Có vẻ là do va đập mạnh vào vật cứng. Có một vết rách sâu ở vùng thái dương trái." Anh chỉ vào vết thương trên đầu nạn nhân. "Nhưng có một điều lạ... chúng tôi tìm thấy một lọ thuốc ngủ rỗng tuếch cạnh thi thể, và một tờ giấy được cho là thư tuyệt mệnh." [CLUE_TRUE: Chấn thương sọ não, vết rách thái dương trái, lọ thuốc ngủ rỗng, thư tuyệt mệnh].
Thanh Mai quỳ xuống, giữ khoảng cách an toàn, cẩn thận quan sát. Mùi kim loại tanh nồng của máu và mùi ngọt lợ của thuốc ngủ quyện vào nhau. Cô nhìn kỹ chiếc lọ thủy tinh rỗng, nằm lăn lóc trên tấm thảm Ba Tư họa tiết cũ. Nó có nhãn hiệu rõ ràng, là loại thuốc an thần liều mạnh, thường được kê đơn cho người mắc chứng mất ngủ nặng. Nhưng cô lại không thấy một ly nước nào gần đó. Người ta thường uống thuốc bằng nước. [CLUE_TRUE: Không có ly nước gần lọ thuốc].
Ánh mắt Thanh Mai chuyển sang tờ giấy. Nó được đặt gọn gàng trên một cuốn tiểu thuyết đang mở, tựa hồ như một dấu trang định mệnh. Nét chữ trên đó run rẩy, viết vội vã, nhưng vẫn rất rõ ràng: "Tôi mệt mỏi rồi. Hãy để tôi ra đi. Đừng tìm kiếm nữa." Cô khẽ nhíu mày. Thường thì một người tự tử sẽ không chọn cách chết đau đớn như va đập mạnh vào đầu sau khi uống thuốc ngủ. Hai phương pháp này dường như mâu thuẫn. Hơn nữa, những người tự tử thường để lại lời nhắn dài hơn, chi tiết hơn, hoặc gửi gắm cho một người cụ thể. Lời nhắn này quá chung chung, quá ngắn gọn. [CLUE_TRUE: Thư tuyệt mệnh quá ngắn gọn, mâu thuẫn với cách chết].
"Thư tuyệt mệnh đã được giám định sơ bộ. Có vẻ là chữ của nạn nhân," Hoàng nói, nhận ra vẻ nghi hoặc trong mắt Thanh Mai. "Nhưng như Thiếu tá thấy, vị trí của lọ thuốc và tờ giấy có vẻ hơi… sắp đặt quá."
Thanh Mai không trả lời. Cô nhìn sang tay phải của nạn nhân. Ngón trỏ và ngón giữa hơi co quắp, như thể vừa buông rơi thứ gì đó. Dưới sàn, không xa bàn tay, là một cây bút máy Montblanc màu đen, thân bút được khắc hoa văn tinh xảo. Cây bút lăn hờ hững trên một bản thảo chưa hoàn thành, trang cuối cùng có một dòng chữ nguệch ngoạc bị gạch bỏ: "Sự thật luôn ẩn mình trong bóng tối, cho đến khi bị ánh sáng rọi chiếu." [CLUE_TRUE: Cây bút máy Montblanc, dòng chữ bị gạch bỏ trên bản thảo].
Cô đứng dậy, chậm rãi đi quanh căn phòng. Kệ sách đầy ắp, bàn làm việc bừa bộn một cách có chủ đích. Trên mặt bàn, một chiếc máy tính xách tay đang bật, màn hình hiển thị một tập tin Word mở dở, dường như là chương cuối của cuốn tiểu thuyết mới. Cuốn sách có tên "Mắt Của Kẻ Săn Mồi." [CLUE_TRUE: Tên tiểu thuyết đang viết: "Mắt Của Kẻ Săn Mồi"]. Một ly cà phê đá đã tan hết đá, chỉ còn lại chất lỏng màu nâu sẫm, đặt cạnh bàn phím. Nhãn hiệu ly cà phê là "Cà Phê Sài Gòn Xưa", một chuỗi quán nổi tiếng, nhưng Hiền thường chỉ uống cà phê phin ở nhà hoặc cà phê rang xay từ quán nhỏ ở hẻm gần nhà. [CLUE_TRUE: Ly cà phê Sài Gòn Xưa, không phải thói quen của nạn nhân].
Mắt cô lướt qua một khung ảnh đặt ngược trên kệ sách phụ, giấu sau một chồng tạp chí. Cô nhẹ nhàng lật nó lại. Bức ảnh chụp Hiền đang cười rạng rỡ bên một người phụ nữ trẻ, xinh đẹp, mái tóc dài xoăn nhẹ. Người phụ nữ đeo một chiếc vòng cổ hình chìa khóa bạc. [CLUE_TRUE: Khung ảnh bị úp, người phụ nữ đeo vòng cổ hình chìa khóa].
"Chúng tôi đã kiểm tra camera an ninh của chung cư," Hoàng báo cáo. "Khu vực hành lang tầng 7 chỉ có một camera. Ghi lại được Tấn đến vào lúc 8:45 sáng nay và rời đi lúc 9:15, sau khi gọi điện báo cảnh sát. Ngoài ra, đêm qua, từ 10 giờ tối đến 7 giờ sáng nay, không có ai ra vào căn hộ này ngoại trừ một người giao hàng GrabFood vào khoảng 11 giờ đêm, giao một hộp cơm gà. Hiền hay ăn khuya." [CLUE_TRUE: Tấn đến 8:45, đi 9:15. Người giao hàng GrabFood 11h đêm].
"Người giao hàng GrabFood đó là ai? Đã lấy lời khai chưa?" Thanh Mai hỏi, giọng cô trầm và dứt khoát.
"Đã liên hệ tài xế. Anh ta nói chỉ giao hàng ở cửa, không vào trong. Xác nhận là Tô Hiền nhận hàng. Anh ta cũng nói Hiền trông khá bình thường, không có vẻ gì là đang gặp rắc rối hay đau khổ," Hoàng trả lời. "Phiếu cơm gà đã được tìm thấy trong thùng rác nhà bếp." [CLUE_TRUE: Tài xế GrabFood thấy Hiền bình thường].
Thanh Mai gật đầu, đi vào bếp. Căn bếp nhỏ gọn, sạch sẽ đến bất ngờ so với sự bừa bộn của phòng làm việc. Một chai nước suối Lavie đang mở nắp đặt trên mặt bếp, nhưng không có dấu hiệu của việc sử dụng các dụng cụ nấu ăn. Trong bồn rửa, có một cái cốc thủy tinh đã được rửa sạch và úp gọn gàng trên giá, cùng một cái chén nhỏ vẫn còn dính chút mỡ màng của cơm gà. [CLUE_TRUE: Bếp sạch sẽ, chai nước Lavie mở nắp, cốc thủy tinh đã rửa sạch]. Cô kiểm tra tủ lạnh. Bên trong, một hộp sữa tươi nguyên kem còn đầy, và một vài gói mì tôm. Chẳng có gì bất thường.
Cô quay lại phòng làm việc, ánh mắt dán chặt vào thi thể Tô Hiền. Nạn nhân mặc bộ đồ ngủ bằng lụa màu xanh, rất phẳng phiu, không có dấu hiệu vật lộn. Chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Casio cũ kỹ, mặt kính đã xước nhẹ, vẫn đeo trên cổ tay trái, kim chỉ 8 giờ 32 phút. [CLUE_TRUE: Đồng hồ Casio cũ, kim chỉ 8:32]. Điện thoại của Tô Hiền nằm dưới đất, cách tay ông một khoảng ngắn, màn hình đã vỡ nứt, nhưng vẫn còn sáng, hiển thị một tin nhắn Zalo chưa đọc từ số "Biên Tập Viên Tấn": "Anh Hiền, đã gửi bản thảo chương 15. Anh kiểm tra giúp em với." Tin nhắn được gửi lúc 8 giờ 15 phút sáng nay. [CLUE_TRUE: Điện thoại màn hình vỡ, tin nhắn Zalo từ Tấn lúc 8:15].
"Chúng tôi đã nói chuyện với Tấn," Hoàng nói, như thể đọc được suy nghĩ của Mai. "Anh ta khai rằng sáng nay đến để lấy bản thảo chương cuối của cuốn sách mới của Tô Hiền. Anh ta nói Hiền đã hẹn giao bản thảo vào sáng nay. Khi đến nơi, gọi cửa không ai trả lời, anh ta dùng chìa khóa dự phòng để vào. Thấy Hiền nằm trên sàn, ban đầu anh ta tưởng là bị đột quỵ hoặc ngất xỉu, đến gần kiểm tra mới thấy máu. Anh ta hoảng sợ, gọi cấp cứu và cảnh sát ngay lập tức."
"Chìa khóa dự phòng?" Mai lướt mắt nhìn Hoàng. "Tấn có chìa khóa dự phòng của Hiền?" [CLUE_TRUE: Tấn có chìa khóa dự phòng].
"Đúng vậy," Hoàng gật đầu. "Anh ta nói là Tô Hiền hay có thói quen làm việc quên giờ giấc, sợ có chuyện gì không liên lạc được nên đã đưa chìa khóa cho anh ta từ cách đây vài tháng. Anh ta đã ở cùng Tô Hiền rất nhiều trong quá trình viết sách."
Thanh Mai bước ra hành lang, hít một hơi sâu. Cô không tin vào một vụ tự sát được dàn dựng quá lộ liễu như thế này. Có quá nhiều chi tiết bất thường. Mùi thuốc tẩy rửa. Chai nước suối đã mở nắp. Ly cà phê không phải thói quen của nạn nhân. Khung ảnh bị úp. Và quan trọng nhất, sự mâu thuẫn giữa cách chết.
"Đại úy Hoàng," Thanh Mai gọi, "yêu cầu khám nghiệm tử thi chi tiết nhất có thể. Đặc biệt chú ý đến vùng đầu, vết rách và bất kỳ vết thương nhỏ nào khác trên cơ thể. Kiểm tra nồng độ thuốc ngủ trong máu và dạ dày. Ngoài ra, kiểm tra toàn bộ dữ liệu máy tính của nạn nhân, điện thoại, lịch sử duyệt web, email, tin nhắn Zalo, các dự án sách đang thực hiện. Và cả camera an ninh chung cư, cần kiểm tra kỹ hơn, mở rộng phạm vi ra toàn bộ các tầng và sảnh chính, thu thập dữ liệu từ 10 giờ tối qua cho đến sáng nay." [CLUE_
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Bí Mật Dưới Lớp Hương
9,054 từ
🔒 Đăng nhập
7
Khuôn Mẫu Bị Xé Toạc
8,608 từ
🔒 Đăng nhập
8
Màn Kịch Đảo Chiều
4,097 từ
🔒 Đăng nhập
11
Khu Vườn Hoang Vu Của Ký Ức
13,835 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bóng Đêm Trỗi Dậy Từ Trang Sách
8,456 từ
🔒 Đăng nhập
13
Ánh Mắt Kẻ Săn Mồi
12,507 từ
🔒 Đăng nhập
14
Bức Màn Sụp Đổ
11,224 từ
🔒 Đăng nhập
15
Đôi Mắt Kẻ Săn
8,657 từ
🔒 Đăng nhập
16
ÁNH SÁNG DƯỚI LỚP BÙN
13,793 từ
🔒 Đăng nhập
17
Vết Mực Âm U
11,458 từ
🔒 Đăng nhập
18
Đêm Dài Vén Màn
9,632 từ
🔒 Đăng nhập
19
Vết Mực Âm U
7,501 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bản Nháp Cuối Cùng
5,182 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?