Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào buồng phổi, xen lẫn với mùi clo nồng gắt từ hồ bơi. Thanh Lan muốn hét lên, nhưng cổ họng khô khốc, chỉ phát ra tiếng rít khẽ. Đôi mắt nàng dại đi, nhìn trừng trừng vào màn hình LED khổng lồ đang chạy điên cuồng những thước phim ghê tởm. Đó là nàng, hay nói đúng hơn, là một phiên bản méo mó, trần trụi của nàng, đang bị xâu xé bởi những gã đàn ông xa lạ.
"Cô ta là đồ dâm phụ! Là hạng rẻ tiền!"
"Deepfake! Đó là deepfake!" Thanh Lan gào lên, cố gắng chống cự khi những cánh tay thô bạo lôi nàng ra khỏi lễ trao giải. Chiếc váy trắng tinh khôi nhuốm bùn đất, những giọt nước mắt hòa lẫn với lớp trang điểm lem luốc. Nàng là ngôi sao sáng giá của làng giải trí, là biểu tượng trong sạch, vậy mà giờ đây, tất cả sụp đổ chỉ vì một đoạn video giả mạo.
Hùng Phong, người chồng đầu ấp tay gối, không tin nàng. Ánh mắt anh ta nhìn nàng, lạnh lẽo hơn cả cái chết. "Cô tự làm, tự chịu." Hắn quay lưng đi, để lại nàng giữa vòng vây của sự khinh bỉ và căm ghét.
Rồi đến cha mẹ. Họ từ mặt nàng, sợ hãi danh tiếng của gia đình bị vấy bẩn. Em gái, Thanh Mai, người nàng từng yêu thương như máu mủ, lại là kẻ đứng sau tất cả. Nụ cười khoái trá của nó khi nhìn nàng bị hủy hoại ám ảnh Thanh Lan đến tận giây phút cuối cùng.
Cái chết đến nhanh chóng, hay đúng hơn, là sự giải thoát. Nàng vùng vẫy trong làn nước lạnh lẽo, nhìn hình ảnh phản chiếu méo mó của mình trên mặt hồ. "Nếu được sống lại... ta nhất định sẽ dùng chính công nghệ đó để lật đổ các người. Ta sẽ khiến các người phải trả giá gấp vạn lần!"
Cú sốc điện giật mạnh, trái tim nàng ngừng đập.
*Bíp... bíp... bíp...*
Âm thanh quen thuộc đó... là tiếng máy đo nhịp tim. Thanh Lan từ từ mở mắt. Trần nhà trắng toát, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng. Đây không phải là địa ngục, cũng không phải là hồ bơi lạnh lẽo. Nàng nằm trên chiếc giường bệnh quen thuộc của bệnh viện tư nhân Khang An.
Cô y tá trẻ tuổi thấy nàng tỉnh, vội vàng gọi bác sĩ. "Bệnh nhân đã tỉnh rồi ạ!"
