Hơi thở cuối cùng đứt đoạn, nuốt chửng sự căm hận và tuyệt vọng. Mùi máu tanh nồng xộc vào cánh mũi, trộn lẫn với hương nước hoa nồng gắt của con tiện nhân đang ghì chặt đầu cô xuống bồn tắm. Nước lạnh buốt thấm vào tận xương tủy, nhưng không lạnh bằng ánh mắt khinh miệt của người đàn ông mà cô đã từng yêu hơn cả sinh mệnh.
"Mỹ Ngọc, cô điên rồi! Anh ta là chồng tôi, là cha của con tôi!" Lời van xin cuối cùng của cô nghẹn lại trong cổ họng, bị dìm chết bởi tiếng cười khanh khách của ả ta.
"Chồng cô? Cha của con cô? Nực cười! Hắn ta chỉ yêu tôi, yêu đứa con trai tôi đang mang trong bụng thôi, con đàn bà ngu ngốc!"
Lâm Duệ Phong, người đàn ông cô tin tưởng tuyệt đối, đứng tựa cửa, ánh mắt lạnh lẽo như băng. Hắn không hề động đậy, mặc kệ người phụ nữ đã cùng hắn trải qua bao thăng trầm đang vùng vẫy trong vũng nước đục ngầu. Khuôn mặt điển trai ngày nào giờ đây chỉ còn lại sự chán ghét đến tột cùng. "Đúng vậy, Khả Nhi. Cô ta đã hết giá trị lợi dụng rồi. Đừng làm bẩn tay em."
Lời nói đó như một nhát dao chí mạng, xuyên thẳng vào trái tim đang dần ngừng đập của cô. Mỹ Ngọc. Tên cô là Mỹ Ngọc. Ngỡ ngàng, đau đớn, sau cùng chỉ còn lại sự căm hờn cháy bỏng. Căm hận kẻ đã lợi dụng cô, phản bội cô, tước đoạt tất cả của cô. Căm hận chính bản thân mình vì đã quá ngu muội, tin lầm người.
Hơi thở yếu ớt dần tan biến, tầm nhìn mờ đi, chỉ còn in đậm hình ảnh hai kẻ cười đắc thắng. "Nếu được sống lại... ta nhất định... sẽ khiến các ngươi... sống không bằng chết!"
Đột nhiên, một cơn đau nhói buốt xuyên qua đầu, mạnh mẽ đến mức cô phải ôm chặt thái dương. Nước mắt trào ra, không phải vì đau đớn thể xác, mà là vì... sợ hãi.
Cô mở choàng mắt. Trần nhà trắng toát. Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng. Đây không phải căn biệt thự xa hoa của Lâm Duệ Phong. Đây là... bệnh viện?
Chiếc giường êm ái, bộ đồ bệnh nhân quen thuộc... Cô lật đật ngồi dậy, nhìn xuống đôi tay mình. Làn da non mềm, không một vết sẹo. Cô chạy vội đến tấm gương treo trên tường. Khuôn mặt non nớt của một cô gái mười tám đôi mươi hiện rõ. Đôi mắt to tròn vẫn còn nét ngây thơ, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa sự tang thương của một người phụ nữ đã trải qua trăm ngàn biến cố.
