Tiếng còi xe cấp cứu xé toạc màn đêm Sài Gòn, nhưng không ai để ý. Trên con hẻm nhỏ ẩm thấp ở Quận 4, mùi cống rãnh hòa lẫn mùi thuốc lá Jet phảng phất, Lê Minh cúi gằm mặt, bàn tay nắm chặt tờ giấy báo tử. Mẹ anh, sau ba năm chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo, đã vĩnh viễn ra đi.
"Thằng khốn! Mày nghĩ mày là ai?"
Giọng nói chua ngoa của bà chủ nhà trọ, mụ Tư Béo, vọng tới. Mụ ta vừa bước ra từ căn phòng ọp ẹp của Minh, trên tay cầm cái khung ảnh thờ của mẹ anh, chuẩn bị vứt ra ngoài.
"Mẹ tôi vừa mất, bà định làm gì vậy?" Minh nghiến răng, ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ hoe, hằn lên tơ máu.
Mụ Tư Béo cười khẩy, lớp mỡ trên mặt run rẩy: "Mất thì sao? Chết thì hết nợ à? Tiền thuê nhà sáu tháng, tiền viện phí mượn của tao, tổng cộng sáu mươi triệu! Mày không trả được thì cút khỏi đây! Cái xác bà già mày cũng đừng hòng đem về chôn!"
Xung quanh, đám hàng xóm tò mò túm tụm lại. Vài ánh mắt thương hại, phần lớn là thờ ơ. Minh cảm thấy toàn thân lạnh buốt, một cảm giác bất lực đến tận cùng bóp nghẹt lồng ngực. Sáu mươi triệu! Với một thằng sinh viên mới ra trường, ba năm vừa học vừa làm cu li ở công trường, số tiền đó là một con số thiên văn.
"Tôi sẽ trả... Xin bà cho tôi vài ngày..." Giọng Minh khàn đặc.
"Vài ngày? Mày mơ à? Thằng ăn mày!" Mụ Tư Béo nhổ toẹt nước bọt xuống đất. "Ngay hôm nay, cút! Nếu không, tao gọi công an tới lôi mày đi tội chiếm dụng tài sản!"
Minh nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Anh hận! Hận sự nghèo túng của bản thân, hận sự tàn nhẫn của thế giới này. Đột nhiên, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, một giọng nói kim loại vang lên trong đầu anh.
**[Đinh! Hệ thống "Đỉnh Phong Võ Đạo" kích hoạt!]** **[Phát hiện ký chủ bị sỉ nhục, bóc lột nghiêm trọng. Hệ thống tự động khởi động chế độ "Trả Thù Khẩn Cấp"!]** **[Nhiệm vụ đầu tiên: Vả mặt kẻ sỉ nhục. Ký chủ sẽ nhận được "Gói Quà Tân Thủ: Thể Chất Sơ Giai" và "Kỹ Năng: Bát Cực Quyền Nhập Môn"!]** **[Thời gian hoàn thành: 5 phút!]** **[Thất bại: Hệ thống tự hủy, ký chủ mất khả năng sinh lý vĩnh viễn!]**
