Một đoạn băng đã bị xóa. Toàn bộ. Nhưng không phải mọi thứ đều có thể biến
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 18 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — ÁNH SÁNG ĐÈN ĐỎ TRÊN PHỐ CỔ — Đọc thử miễn phí
Mùi máu tanh nồng quyện với hơi nước bốc lên từ vỉa hè Hà Nội đêm cuối thu, phả vào mũi Thiếu tá An Hạ khi cô vừa bước ra từ chiếc xe công vụ. Lạnh. Cái lạnh cắt da cắt thịt của một đêm không trăng, chỉ có ánh đèn vàng vọt từ các cửa hàng đóng kín rọi xuống những hạt mưa lất phất còn đọng trên mái tôn quán cà phê vỉa hè. Cô kéo cao cổ áo khoác, ánh mắt mệt mỏi lướt qua đám đông hiếu kỳ đang cố gắng nhìn trộm qua hàng rào cảnh sát màu vàng chói. Hàng trăm đôi mắt tò mò ấy, vô tri mà đầy ám ảnh, luôn là thứ khiến An Hạ thấy chán ghét hơn cả mùi tử khí. Cô đã thức trắng hai đêm liền, chỉ kịp chợp mắt vài tiếng trên ghế văn phòng, và giờ đây, lại một vụ án mạng kinh hoàng nữa chờ đợi cô giữa lòng phố cổ.
Đại úy Đức, với vóc dáng cao lớn và mái tóc cắt gọn gàng, đã đợi sẵn ở sảnh chung cư. Anh đội mũ lưỡi trai của cảnh sát, khuôn mặt lộ vẻ căng thẳng. "Chị Hạ, vào thôi. Hiện trường đã được bảo vệ tuyệt đối." Anh ta liếc nhìn vết thâm quầng dưới mắt An Hạ, rồi vội vàng quay đi, biết rằng đây không phải lúc để dò hỏi hay an ủi. An Hạ gật đầu cụt lủn, bước nhanh vào trong. Lối vào tòa nhà là một sảnh đón khách sang trọng, mùi tinh dầu cam và gỗ đàn hương cố gắng lấn át mùi thuốc tẩy trùng và sự lo lắng. Ánh sáng vàng dịu từ đèn chùm pha lê lẽ ra phải tạo cảm giác ấm cúng, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm tăng thêm vẻ u ám, nặng nề.
Thang máy VIP đưa họ lên tầng 15. Cửa mở, và cảnh tượng hiện ra khiến An Hạ khẽ nhíu mày. Hành lang dài được chiếu sáng bởi ánh đèn LED trắng, nhưng ở cuối hành lang, nơi căn hộ số 1503, ánh đèn đỏ của xe cảnh sát đang nhấp nháy qua cửa sổ, hắt lên bức tường trắng một gam màu ghê rợn. Một sĩ quan trẻ đang đứng gác, dáng vẻ còn hơi lúng túng. “Thiếu tá An Hạ, Đại úy Đức. Mọi thứ trong căn hộ đều nguyên vẹn, ngoại trừ...” viên sĩ quan ngập ngừng. An Hạ không nói gì, chỉ giơ tay ra hiệu cho anh ta im lặng, rồi tự mình bước vào.
Căn hộ rộng rãi, thiết kế hiện đại với tông màu xám và trắng chủ đạo, sàn gỗ công nghiệp sáng bóng. Nhưng tất cả sự sang trọng đó đều bị phá vỡ bởi cảnh tượng kinh hoàng ở giữa phòng khách. Một người phụ nữ trẻ nằm sấp trên sàn, cơ thể co quắp một cách bất thường. Máu đã loang rộng ra quanh đầu, khô lại thành vệt đen trên nền gỗ. Cô ấy mặc bộ đồ ngủ lụa màu xanh ngọc bích, nhưng giờ đây nó dính đầy máu và bụi bẩn. Một chiếc khăn choàng cashmere màu kem vứt vương vãi gần đó, như thể vừa bị giật mạnh.
"Nạn nhân là Nguyễn Thị Thùy Hằng, 28 tuổi, nghề nghiệp streamer kiêm influencer. Cô ấy khá nổi tiếng trên các nền tảng mạng xã hội," Đại úy Đức báo cáo, giọng trầm xuống. "Người phát hiện là Nguyễn Anh Tú, quản lý kênh và cũng là bạn thân của Hằng. Anh ta đến vì không liên lạc được với cô ấy từ sáng."
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
An Hạ cúi xuống quan sát. Thi thể Thùy Hằng trông vẫn còn rất trẻ, dù đã không còn chút sinh khí. Mái tóc dài màu hạt dẻ bết lại vì máu, che đi một phần khuôn mặt. Ngay cả trong cái chết, cô vẫn giữ được vẻ đẹp thanh tú từng mê hoặc hàng triệu người hâm mộ. An Hạ để ý đến bàn tay phải của Hằng. Chiếc nhẫn bạc có gắn đá nhỏ trên ngón áp út bị lật ngược, mặt đá úp vào lòng bàn tay. Điều này rất bất thường. Nước sơn móng tay màu đỏ bordeaux sẫm trên ngón cái bàn tay trái bị sứt một mảng nhỏ, như thể vừa cạy hoặc bấu víu vào một vật cứng. Một chi tiết nhỏ nhưng lại lọt vào mắt An Hạ.
Phòng khách có vẻ như đã diễn ra một cuộc giằng co nhỏ. Một chiếc gối tựa sofa bị văng xuống sàn, vài cuốn tạp chí thời trang rơi lả tả. Nhưng không có dấu hiệu cướp bóc. Túi xách hàng hiệu đặt trên bàn trà, ví tiền còn nguyên trong đó. Đồng hồ Rolex trên cổ tay Hằng vẫn còn. Đồ đạc đắt tiền vẫn còn nguyên vị trí, ngoại trừ một thứ: hệ thống camera an ninh của căn hộ.
"Hệ thống camera an ninh của căn hộ bị vô hiệu hóa hoàn toàn," một kỹ thuật viên pháp y trẻ tuổi, đeo kính cận dày cộp, vừa nói vừa gỡ khẩu trang ra để thở. "Toàn bộ dữ liệu từ hộp DVR đã bị xóa sạch, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Có vẻ như kẻ gây án biết rất rõ cách thức hoạt động của hệ thống này, đã gỡ thiết bị ghi hình và dùng phần mềm chuyên dụng để xóa trắng rồi mới bỏ đi. Một công việc rất chuyên nghiệp, không phải nghiệp dư."
"Xóa sạch?" An Hạ lặp lại, ánh mắt sắc như dao cau nhìn vào nơi lẽ ra phải có chiếc hộp DVR nhỏ. "Không còn một mẩu dữ liệu nào ư?"
"Đúng vậy, Thiếu tá," kỹ thuật viên thở dài. "Ngay cả các file tạm, file backup cũng không còn. Giống như nó chưa bao giờ tồn tại. Cáp nguồn bị cắt rất gọn gàng, không để lại dấu vân tay đáng kể."
An Hạ chậm rãi đi vòng quanh phòng, từng bước chân như đo đạc không gian. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận mọi thứ bằng cả năm giác quan. Mùi máu tanh vẫn là chủ đạo, nhưng dưới đó, cô nhận ra một mùi hương rất lạ, thoang thoảng như mùi gỗ ẩm ướt pha lẫn chút kim loại gỉ. Nó không phải mùi nước hoa của Hằng, cũng không phải mùi thức ăn hay hóa chất tẩy rửa. Nó rất mơ hồ, nhưng lại đủ để An Hạ phải chú ý.
Trên bàn trà giữa phòng khách, có một cốc cà phê đã nguội lạnh. Nhãn hiệu cốc giấy in logo quen thuộc của chuỗi "Arabica Blend" – quán cà phê mà Hằng thường xuyên check-in trên Instagram. Nó đặt ngay ngắn cạnh một chiếc điện thoại di động cao cấp, màn hình đã tắt. An Hạ không chạm vào, chỉ liếc nhìn. Ngay cạnh cốc cà phê, một hộp bánh quy vị trà xanh dở dang, như thể Hằng đang ăn dở thì có chuyện xảy ra. Chiếc đĩa nhỏ đựng bánh có một vết mờ của vân tay.
"Nạn nhân chết vào khoảng thời gian nào?" An Hạ hỏi.
"Theo nhận định ban đầu của pháp y, khoảng từ 23 giờ đêm qua đến 1 giờ sáng nay," Đức đáp. "Anh Tú nói anh ấy nhắn tin với Hằng lần cuối lúc 22:30. Sau đó không thấy hồi âm."
An Hạ gật đầu. Cô bước đến cửa sổ ban công. Cửa mở hé một khe nhỏ, gió lùa vào làm tấm rèm mỏng bay nhè nhẹ, nhưng không khí trong phòng vẫn không có vẻ thông thoáng. Cái khe đó quá nhỏ để một người có thể chui lọt, nhưng cũng đủ để một luồng khí lạnh lùa vào. Có lẽ đó là lý do mùi hương lạ kia vẫn còn đọng lại. An Hạ khẽ đưa tay chạm vào mép cửa sổ, cảm nhận từng hạt bụi li ti bám trên khung nhôm. Không có dấu hiệu cạy phá.
"Gọi Nguyễn Anh Tú vào đây. Tôi muốn nói chuyện với anh ta," An Hạ ra lệnh, giọng khàn khàn.
Nguyễn Anh Tú, một người đàn ông trẻ tuổi với mái tóc undercut sành điệu, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe và gương mặt bơ phờ, bước vào. Anh ta ngồi xuống ghế sofa, đôi tay run rẩy nắm chặt vào nhau. Mùi nước hoa nam tính nồng nặc trên người anh ta, cố gắng che đi mùi mồ hôi lạnh.
"Chào anh Tú. Tôi là Thiếu tá An Hạ," An Hạ bắt đầu, giọng điềm tĩnh. "Anh có thể kể lại những gì đã xảy ra được không?"
Tú hít một hơi sâu, đôi mắt ngấn nước. "Hằng... Hằng là bạn thân của tôi từ đại học. Tôi là quản lý kênh của cô ấy. Tối qua, chúng tôi đã nói chuyện qua tin nhắn về kế hoạch livestream tuần tới. Khoảng 22:30, tôi nhắn tin chúc cô ấy ngủ ngon, và cô ấy cũng hồi đáp. Sáng nay, tôi gọi điện nhưng không thấy bắt máy. Tôi nghĩ cô ấy ngủ quên hoặc bận gì đó, nhưng đến trưa vẫn không thấy trả lời. Tôi lo lắng nên đã đến đây."
Anh ta dừng lại, nuốt khan. "Tôi dùng chìa khóa dự phòng mà Hằng đưa cho tôi, mở cửa vào. Thấy đèn trong nhà vẫn sáng, tôi gọi tên cô ấy nhưng không có tiếng đáp lại. Rồi tôi đi vào phòng khách... và thấy Hằng nằm trên sàn nhà..." Giọng anh ta vỡ ra.
"Anh có nhìn thấy ai khả nghi ở hành lang hay trong tòa nhà không?" An Hạ hỏi.
Tú lắc đầu. "Không. Tôi cũng không để ý. Lúc đó tôi chỉ hoảng loạn thôi."
"Anh có biết Hằng có mâu thuẫn với ai không?"
Tú suy nghĩ một lát. "Hằng là người rất thẳng tính, đôi khi cũng gây mất lòng một số người trong giới. Gần đây, có một streamer đối thủ tên là Ngọc Lan, cô ấy từng tố Hằng đạo nhái ý tưởng nội dung. Họ có một trận khẩu chiến khá gay gắt trên mạng xã hội."
"Còn chuyện tình cảm?" An Hạ đổi hướng câu hỏi, để ý Tú khẽ giật mình.
"Hằng... Hằng cũng có qua lại với vài người, nhưng không có mối quan hệ nghiêm túc nào kéo dài. Cô ấy khá kín tiếng về chuyện này. Mấy tháng trước có chia tay một anh chàng kinh doanh bất động sản, nhưng tôi nghĩ mọi chuyện đã êm xuôi rồi." Tú nói, giọng điệu hơi lúng túng khi đề cập đến chủ đề này. Anh ta tránh nhìn thẳng vào mắt An Hạ.
"Anh có biết về hệ thống camera an ninh của Hằng không?" An Hạ hỏi.
"À, có chứ. Hằng là người rất cẩn thận, lại hay livestream nên cô ấy lắp đặt một hệ thống rất xịn. Có cả camera hồng ngoại và lưu trữ đám mây nữa. Thường thì DVR sẽ được giấu kỹ trong tủ sách, nhưng cô ấy thường sao lưu dữ liệu sang ổ cứng rời sau mỗi tuần." Tú chỉ vào một chiếc tủ sách lớn ở góc phòng. An Hạ và Đức nhìn nhau. Kỹ thuật viên nói rằng mọi thứ đã bị xóa sạch, bao gồm cả các file backup. Điều đó có nghĩa là kẻ gây án đã hành động rất chuyên nghiệp, và biết rõ về thói quen của Hằng.
An Hạ dựa lưng vào sofa, đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên vẻ suy tư. Cô khẽ day thái dương. Đêm dài rồi lại dài. "Anh Tú, anh có thể cho chúng tôi biết tối qua anh ở đâu không?"
"Tôi ở nhà. Tối qua tôi có cuộc họp online với đối tác bên Singapore đến tận 11 rưỡi đêm. Sau đó tôi xem phim một lát rồi đi ngủ," Tú trả lời, rất nhanh và dứt khoát.
An Hạ gật đầu. "Anh có bằng chứng gì chứng minh lời anh nói không?"
"Có, tôi có thể cung cấp lịch sử cuộc họp Zoom, và tôi cũng có nhắn tin với một vài đồng nghiệp sau cuộc họp."
"Rất tốt. Anh có thể cho chúng tôi xem điện thoại của Hằng được không?"
Tú gật đầu, chỉ tay vào chiếc điện thoại trên bàn trà. "Nó đó, tôi không động vào."
Kỹ thuật viên pháp y cẩn thận cầm chiếc điện thoại của Hằng lên. Sau vài thao tác, anh ta lướt qua màn hình khóa, rồi dừng lại ở nhật ký hoạt động mạng xã hội.
"Tin nhắn cuối cùng của cô Hằng gửi cho anh Tú là lúc 22:30. Nhưng... có một điều lạ," kỹ thuật viên nói, vẻ mặt bối rối. "Sau đó, lúc 22:45, có một bình luận trên bài đăng Instagram của cô ấy. Bình luận này không phải của cô ấy, mà được đăng từ tài khoản của Hằng, trả lời một fan. Nhưng nội dung rất ngắn gọn và cụt lủn, khác hẳn với cách cô Hằng thường tương tác."
An Hạ lại nhíu mày. 22:45. Nếu cô Hằng đã chết vào khoảng 23h-1h sáng, thì bình luận này có gì đó không ổn. Hay là kẻ giết người đã cố tình tạo ra một "hoạt động" giả mạo để đánh lạc hướng?
"Cho tôi xem nội dung bình luận đó," An Hạ nói, giọng cô trở nên lạnh lẽo.
Kỹ thuật viên đưa chiếc điện thoại. An Hạ nhìn thấy dòng bình luận: "Cảm ơn em yêu!" dưới một bài đăng cũ, trả lời một fan hâm mộ. Nó rất ngắn gọn, không có icon, không có những câu chữ trau chuốt mà Hằng thường dùng. Hơn nữa, font chữ và cách viết hoa có chút khác lạ so với những bình luận khác của cô. Có một sự lệch lạc tinh tế, một chi tiết mà chỉ những người quen thuộc với Hằng mới nhận ra.
Nguyễn Anh Tú đứng dậy, bước đến gần An Hạ, như thể muốn nhìn rõ hơn chiếc điện thoại. Hơi thở anh ta nặng nề phả vào vai cô. An Hạ thoáng ngửi thấy mùi thuốc lá trộn lẫn nước hoa, và một thứ gì đó khác, rất quen thuộc, nhưng cô chưa thể định hình. Tú nhìn vào màn hình, đôi mắt nheo lại. "Điều này... rất lạ. Hằng không bao giờ bình luận ngắn gọn và trống rỗng như vậy. Cô ấy luôn rất thân thiện và dùng nhiều biểu tượng cảm xúc."
An Hạ không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô. Bình luận được đăng từ điện thoại của Hằng, sau tin nhắn cuối cùng với Tú, ngay trước khi Hằng bị sát hại. Có thể nào...
Cô đưa mắt lướt qua Nguyễn Anh Tú, rồi quay lại nhìn vào chiếc cốc cà phê Arabica Blend đã nguội lạnh trên bàn. Hàng trăm mảnh ghép vụn vặt đang xoay vòng
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
8
Dấu Vết Từ Ánh Đèn Mờ
8,618 từ
🔒 Đăng nhập
9
Vết Xước Ký Ức
13,087 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mảnh Âm Thanh Vỡ
6,132 từ
🔒 Đăng nhập
11
Dấu Vết Từ Hư Vô
13,791 từ
🔒 Đăng nhập
12
Tiếng Động Từ Vực Sâu
7,322 từ
🔒 Đăng nhập
13
KHI MÀN CHE SỤP ĐỔ
9,951 từ
🔒 Đăng nhập
14
SỰ THẬT ĐẰNG SAU TẤM KÍNH
10,537 từ
🔒 Đăng nhập
15
Màn Kịch Hoàng Hảo
11,197 từ
🔒 Đăng nhập
16
Đánh Đổi Hoàng Hảo
10,156 từ
🔒 Đăng nhập
17
Bóng Tối Nơi Đỉnh Tháp
13,468 từ
🔒 Đăng nhập
18
Ánh Sáng Từ Vết Nứt
7,387 từ
🔒 Đăng nhập
19
Nút Thắt Cuối Cùng
11,552 từ
🔒 Đăng nhập
20
Vết Xước Trên Băng
7,978 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?