Mưa phùn giăng mắc phố đêm, những ánh đèn neon nhòa đi trong màn sương mỏng, biến Sài Gòn thành bức tranh thủy mặc u buồn. Thành An, với chiếc ô đen và gương mặt gần như chìm vào bóng tối, bước chân vô định trên con đường ướt át. Hơi thở phả ra làn khói trắng, tan nhanh vào không khí lạnh buốt. Anh vừa rời khỏi một cuộc họp muộn, nơi những con số khô khan và ánh mắt soi mói của đồng nghiệp khiến anh kiệt sức.
Đột nhiên, một tiếng động nhỏ vang lên từ con hẻm tối. Thành An khựng lại. Anh vốn không phải người tò mò, nhưng có điều gì đó trong âm thanh ấy, nhẹ nhàng và yếu ớt, lại chạm vào góc khuất mềm mại nhất trong lòng anh. Anh rẽ vào.
Trong ánh sáng lờ mờ từ cột đèn đường, một bóng người gầy gò đang ngồi bó gối bên bức tường rêu phong. Mái tóc đen nhánh ướt sũng, che đi gần hết khuôn mặt. Vai run rẩy, hình như đang khóc. Thành An đứng im lặng một lúc, chiếc ô vẫn nghiêng che. Anh đã định bỏ đi, định mặc kệ thế giới đang sụp đổ của người xa lạ kia, bởi lẽ, thế giới của anh cũng có khác gì. Nhưng rồi, một tiếng ho khan, yếu ớt vang lên, khiến anh không thể bước tiếp.
"Cậu ổn chứ?" Giọng Thành An trầm thấp, phá vỡ sự im lặng nặng nề.
Người kia giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt ấy, to tròn và trong veo, ngập nước, phản chiếu ánh đèn đường mờ ảo như hai viên bi ve lấp lánh. Khuôn mặt gầy gò, tái nhợt, nhưng đường nét lại tinh xảo đến lạ. Một vẻ đẹp mong manh, dễ vỡ, như đóa hoa lan trắng lạc giữa đêm mưa.
Cậu ta không nói gì, chỉ nhìn Thành An chằm chằm, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác xen lẫn bất lực. Thành An hiểu. Trên đời này, ai cũng có những nỗi đau không thể sẻ chia, những góc khuất không muốn ai chạm vào. Anh thở dài, hạ thấp chiếc ô, đưa về phía cậu ta.
"Mưa lớn lắm. Đứng dậy đi, có thể bị cảm lạnh."
Lời nói của Thành An không mang theo bất kỳ sự ép buộc hay thương hại nào, chỉ là một lời đề nghị đơn thuần, nhẹ nhàng như gió thoảng. Cậu trai vẫn nhìn anh, rồi từ từ đưa tay ra, nắm lấy cán ô. Bàn tay lạnh ngắt, run rẩy truyền đến một sự mềm mại khó tả. Thành An thoáng giật mình trước cảm giác ấy, như thể vừa chạm vào một mảnh pha lê sắp vỡ.
Cậu trai cố gắng đứng dậy, nhưng chân dường như không còn chút sức lực nào, loạng choạng suýt ngã. Thành An phản xạ nhanh chóng, đưa tay đỡ lấy cánh tay cậu. Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, một luồng điện nhẹ truyền qua, khiến cả hai đều khẽ run. Mùi hương bạc hà thoang thoảng từ người Thành An, xen lẫn mùi mưa và đất ẩm, xộc vào khứu giác cậu trai, khiến trái tim đang đóng băng của cậu ta bỗng chốc có chút ấm áp.
