“Cái dốc ấy không phải là nơi để châm chước cho sự hiếu kỳ. Mỗi bước chân qua đó đều mang theo cái giá của sự sống…”
Giọng nói trầm ấm của vị trưởng thôn vọng lại giữa không gian tĩnh lặng. Đương nhiên, chẳng ai dám coi nhẹ lời cảnh báo ấy. Những người dân nơi đây, từ ông lão 80 tuổi cho đến những đứa trẻ 6 tuổi, đều biết rằng người ta không bao giờ trở về khi một lần đặt chân lên dốc Quỷ Ám.
Tuy nhiên, Lê Minh, điều tra viên 32 tuổi, lại xem đó như một câu đố cần được giải mã. Anh không phải là người nhút nhát, mà chính sự tò mò đã dẫn dắt anh đến nơi này. Dẫu cho ánh nắng chiều yếu ớt, những tia nắng như chao đảo trên mặt đường gồ ghề, Lê Minh vẫn quyết tâm tìm hiểu đó là lời nguyền hay chỉ là một hư cấu do bản năng sợ hãi tạo ra.
“Minh ạ, em thực sự không nghĩ rằng mình có thể đi qua cái dốc đó, đúng không?” — Giọng nói của Hương, đồng nghiệp và cũng là bạn thân của Minh, đầy lo lắng. Hương luôn là người đầu tiên bày tỏ sự hào hứng trước những vụ án ly kỳ nhưng cũng không kém phần thực tế.
“Tôi không nghĩ rằng có gì đáng sợ hơn những bí mật mà người ta giấu kín. Hãy để tôi tìm ra sự thật.” — Minh đáp, đôi mắt anh lấp lánh sự quyết tâm và một chút điên rồ, cầm chắc chiếc máy ảnh trong tay như một vũ khí tinh thần.
Hương thở dài, ngập ngừng: “Em hiểu nhưng có thể có cái gì đó không ổn ở đó. Những người đã biến mất không đơn giản chỉ là mất tích… Có thể họ đã thấy điều mà không ai nên thấy…”
Một tiếng thở dài ngắt quãng, rồi ôm cả lo lắng vào trong. Minh vẫn còn nhớ những câu chuyện mà người dân kể về những bóng ma hiện hình bên ngoài bìa rừng, hay những âm thanh lạ lùng vọng lại từ khe núi. Đã từng có nhiều cuộc điều tra trước đây, nhưng đều không thành công. Thứ duy nhất mà họ tìm thấy là những kỷ vật rơi lại, và những linh hồn không bao giờ quay về.
“Tôi sẽ không đi một mình. Cô muốn đi cùng không?” Minh hỏi, ánh mắt sâu như đại dương.
“Em có thể giúp anh chứ?” — Hương ngần ngừ.
“Chúng ta thành đôi. Tôi cần có người có thể nghĩ theo cách khác.” — Minh mỉm cười, nhưng bên dưới nụ cười ấy vẫn là sự lo lắng.
