"Thằng chó đẻ! Mày nghĩ mày là ai mà dám đụng vào xe của tao hả?"
Tiếng gào thét quen thuộc xé toạc màng nhĩ, kéo tôi ra khỏi giấc mộng chập chờn. Mắt tôi mở bừng. Không gian quen thuộc, mùi ẩm mốc của căn phòng trọ 15m2 ở con hẻm nhỏ Quận 4. Tiếng gầm rú của xe máy ngoài kia, tiếng rao hàng của bà bán xôi… Tất cả đều không đổi.
Chỉ có một thứ đổi.
Tôi nhìn xuống điện thoại đang sạc trên đầu giường. Màn hình hiển thị: 07:00 AM, Thứ Ba, ngày 15 tháng 5 năm 2026.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Lại nữa. Đã là lần thứ bảy rồi.
Ngày hôm qua, đáng lẽ ra phải là ngày 16 tháng 5. Hôm kia là 17. Và cứ thế, mỗi khi chìm vào giấc ngủ, tôi lại thức dậy trong cái ngày định mệnh này: Thứ Ba, 15 tháng 5 năm 2026. Ngày mà cuộc đời tôi chính thức chạm đáy.
Đinh!
Một âm thanh thanh thúy vang lên trong đầu tôi, tiếp theo là một giọng nói điện tử lạnh lẽo.
**[Hệ Thống Dòng Thời Gian Xáo Trộn đã khởi động thành công!]** **[Phát hiện Chủ Thể đang trong vòng lặp thời gian. Nhiệm vụ ban đầu: Thay đổi quá khứ.]** **[Phần thưởng khởi tạo: 100.000.000 VNĐ tiền mặt và Kỹ năng "Đọc Vị Tâm Lý Cấp Sơ Cấp".]**
Mắt tôi trợn tròn. Hệ thống? Vòng lặp thời gian? Tiền? Kỹ năng? Đây không phải là mơ. Cái cảm giác chân thực đến ghê người của buổi sáng hôm nay, sự chua chát của ký ức về buổi chiều định mệnh ấy, tất cả đều mách bảo tôi rằng đây là thật.
Tôi, Trần Hưng, một sinh viên IT năm cuối đại học Bách Khoa, đang đứng trước ngưỡng cửa tốt nghiệp nhưng cũng là ngưỡng cửa của sự sụp đổ. Gia đình tôi ở quê vừa mất trắng vì cơn bão, mọi tài sản đều cuốn theo nước lũ. Mẹ tôi phải nhập viện vì sốc. Tôi kẹt giữa đống nợ và sự bất lực.
Và đúng vào ngày này, 15 tháng 5 năm 2026, tôi đã phạm một sai lầm lớn. Vì quá túng quẫn, tôi đã nhận lời chạy một dự án "chui" cho một gã hacker khét tiếng. Tôi chỉ nghĩ là một dự án nhỏ, kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ. Ai ngờ…
