Lửa. Máu. Hận thù. Đó là những gì còn sót lại trong tâm trí ta khi nhắm mắt xuôi tay.
Mùi khói cay nồng xộc thẳng vào buồng phổi rách nát, từng thớ thịt cháy bỏng không bằng nỗi đau nơi trái tim đã hóa đá. Mái tóc đen dài từng được chàng vuốt ve giờ bết dính tro bụi và máu tươi. Ta nằm đó, giữa đống đổ nát của phủ tướng quân Tạ Hoài – nơi ta từng nghĩ là mái ấm, là bến đỗ bình yên.
Phu quân ư? Hừ.
Tạ Hoài, người đàn ông ta yêu hơn sinh mệnh, đã dùng bàn tay từng nâng niu ta mà đẩy ta vào vũng bùn ô nhục. Hắn tin lời tiểu thiếp tiện nhân – Diệp Lan Hương, ả em gái cùng cha khác mẹ với ta – rằng ta cấu kết ngoại bang, làm gián điệp. Hắn tin lời ả, nhốt ta vào địa lao, nhìn ta chịu đựng những màn tra tấn tàn khốc nhất. Mỗi vết roi quất xuống, mỗi giọt máu rơi ra, đều khắc sâu thêm hình bóng hắn và ả ta trong thù hận.
“Tạ Hoài! Diệp Lan Hương! Các người sẽ phải trả giá!” Ta gào lên, tiếng khàn đặc, yếu ớt như tiếng chim sẻ bị bóp nghẹt.
Diệp Lan Hương, ả đứng đó, bộ váy lụa trắng tinh không vương chút bụi trần, mỉm cười như hoa. Đôi mắt trong veo như ngọc, nhưng sâu thẳm lại là vực sâu không đáy của lòng đố kỵ và độc ác. Ả khẽ nhếch môi, giọng nói ngọt ngào như mật rót vào tai Tạ Hoài: “Tỷ tỷ à, sao tỷ vẫn cố chấp thế? Chỉ cần tỷ nhận tội, Hoàng thượng sẽ tha chết cho cả nhà Diệp gia. Phu quân cũng sẽ không phải khó xử.”
Khó xử? Hắn đã nghiền nát tâm can ta, còn nói khó xử?
Tạ Hoài đứng đó, ánh mắt kiên định, lạnh lùng, không chút dao động. Hắn không nhìn ta, chỉ ra lệnh: “Chém!”
Lưỡi đao lạnh lẽo lướt qua cổ, nhanh như chớp. Đầu ta rời khỏi thân, lăn lông lốc trên nền đá lạnh lẽo. Khoảnh khắc cuối cùng, ta thấy rõ gương mặt Tạ Hoài chấn động một thoáng, đôi mắt hắn ánh lên tia hối hận mơ hồ. Hối hận ư? Quá muộn rồi!
Thù hận, căm phẫn, tiếc nuối… tất cả hòa quyện thành một luồng sức mạnh vô hình, kéo ta vào một hố sâu vô tận.
Khi ta mở mắt, ánh sáng chói chang rọi vào. Không phải địa lao lạnh lẽo, không phải chiến trường đổ nát. Mà là căn phòng quen thuộc, nơi ta đã trải qua thời thiếu nữ. Tấm màn lụa trắng thêu hoa mẫu đơn, bàn trang điểm bằng gỗ lê chạm khắc tinh xảo, chiếc giường phủ gấm thêu uyên ương… Tất cả đều quen thuộc đến đáng sợ.
