Mùi máu tanh nồng, tiếng la hét xé tai, và cái lạnh thấu xương của lưỡi kiếm xuyên qua ngực. Đó là những gì tôi cảm nhận được, dù tôi đang đứng trên đỉnh vinh quang của "Thiên Hậu" trong game thực tế ảo.
"Chết đi, con tiện nhân!" Giọng nói méo mó của Ngân Hà, người bạn thân nhất của tôi trong suốt 10 năm qua, vọng lại qua kênh chat bang hội. Tôi ngã xuống, màn hình đỏ loét, dòng chữ "Bạn đã bị tiêu diệt bởi người chơi Ngân Hà" hiện lên trêu ngươi.
Không, không phải Ngân Hà. Đó là Thùy Anh.
Nước mắt tôi chảy ngược vào trong, hòa lẫn với vị mặn chát của máu trong game. Tôi đã tin tưởng Thùy Anh hơn bất cứ ai, thậm chí còn hơn cả chính bản thân mình. Tôi trao cô ta mọi bí mật, mọi chiến lược, mọi điểm yếu của bang hội "Thiên Phủ" mà tôi dày công xây dựng. Để rồi đổi lại, cô ta dùng chính những thông tin đó, cấu kết với bang "Thiên Lang" – kẻ thù không đội trời chung của chúng tôi – để hạ gục tôi trong trận chiến cuối cùng, giành lấy quyền thống trị toàn bộ thế giới ảo.
Không chỉ có thế. Ngay cả tài sản hàng trăm tỷ đồng tôi tích lũy được từ việc bán vật phẩm, giao dịch trong game cũng biến mất không dấu vết. Thùy Anh đã chiếm đoạt tất cả. Cô ta còn dùng tiền đó để mua chuộc, bôi nhọ danh tiếng của tôi trên mọi diễn đàn, biến tôi từ "Thiên Hậu" vạn người ngưỡng mộ thành "kẻ phản bội" bị nguyền rủa.
Thực tế, tôi không chỉ mất đi tất cả trong game. Cả sự nghiệp, gia đình, bạn bè... tất cả đều tan nát vì những lời đồn thổi độc địa từ Thùy Anh. Cha mẹ tôi đổ bệnh vì quá sốc, công ty khởi nghiệp của tôi phá sản, và người yêu tôi, anh ta rời bỏ tôi vì không chịu nổi áp lực dư luận.
Đau đớn, tuyệt vọng, tôi đã chọn cách kết thúc cuộc đời mình, gieo mình từ tầng 20 của tòa nhà chọc trời. Cảm giác rơi tự do, gió rít bên tai, và rồi... mọi thứ chìm vào bóng tối.
"Tít... Tít..."
Tiếng chuông báo thức quen thuộc vang lên, lảnh lót. Tôi choàng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm. Căn phòng quen thuộc, ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa. Tôi nhìn xuống bàn tay mình, mềm mại, thon dài, không chút vết sẹo nào của vụ tự sát.
