"Thằng chó đẻ! Mày nghĩ mày là ai mà dám bén mảng đến đây?"
Âm thanh chói tai cắt ngang bản nhạc jazz du dương trong sảnh tiệc sang trọng bậc nhất Sài Gòn, khiến hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Khắp sảnh tiệc, đèn chùm pha lê lấp lánh như muốn cười nhạo sự khốn khổ của tôi.
Tôi, Nguyễn Hoàng Nam, 25 tuổi, sinh viên tốt nghiệp loại giỏi trường Đại học Bách Khoa, đang đứng đối diện với Lê Tuấn Anh – con trai duy nhất của Tập đoàn Bất động sản Hoàng Gia. Hắn ta cao hơn tôi một cái đầu, mặc bộ vest Armani bóng bẩy, khuôn mặt tràn đầy vẻ khinh miệt. Phía sau hắn là hai vệ sĩ cao to như hộ pháp.
"Tuấn Anh, đây là tiệc mừng công ty của ba anh. Anh đừng làm loạn." Giọng nói dịu dàng vang lên. Là Trần Gia Linh, bạn gái tôi... hay đúng hơn là *bạn gái cũ*. Cô ấy vận chiếc đầm dạ hội màu xanh ngọc, khoác tay Tuấn Anh, ánh mắt đầy vẻ áy náy nhưng cũng không giấu được sự sợ hãi.
Tôi cười khẩy, vị đắng lan tỏa trong miệng. "Làm loạn? Ai làm loạn ở đây?" Tôi chỉ vào tập hồ sơ cũ nát trong tay. "Tôi chỉ đến để hỏi ba anh, Chủ tịch Lê Hoàng Long, lý do vì sao dự án ‘Khu đô thị sinh thái xanh Phú Mỹ Hưng’ mà tôi đã đổ mồ hôi công sức thiết kế, lại bị đá ra khỏi cuộc thi một cách trắng trợn và trở thành của công ty anh?"
Tuấn Anh phá lên cười, hắn rút ra một xấp tiền polymer dày cộp, ném thẳng vào mặt tôi. "Thằng nghèo hèn! Mày nghĩ mày có tài thì có thể đối đầu với Hoàng Gia sao? Đây, cầm lấy mà cút đi. Số tiền này đủ để mày sống sót qua mấy tháng đói kém."
Những tờ tiền bay lả tả, rơi vương vãi trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng. Một số người xung quanh bắt đầu xì xào, ánh mắt vừa thương hại vừa khinh bỉ. Gia Linh né tránh ánh mắt tôi, siết chặt cánh tay Tuấn Anh.
Cổ họng tôi nghẹn đắng, cảm giác như có hàng ngàn cây kim đâm vào tim. Ba tháng trước, tôi và Gia Linh còn ngồi bên nhau dưới gốc cây phượng già ở trường, mơ về một tương lai tươi sáng với dự án này. Giờ đây, mọi thứ đã tan nát.
Tôi cúi xuống, không phải để nhặt tiền, mà là để giấu đi sự run rẩy trong đôi mắt. Khi ngẩng lên, tôi nhìn thẳng vào Tuấn Anh, giọng nói lạnh như băng: "Mày sẽ phải trả giá."
