Hà Nội chết rồi. Chết trong cái lạnh tê tái của mùa đông vĩnh cửu. Không còn lá me xanh, không còn tiếng ve kêu. Chỉ có những khối băng xám xịt bao phủ từng con phố, từng mái nhà. Đã sáu tháng kể từ ngày "Đại Băng Giá" ập đến, biến thủ đô nghìn năm văn hiến thành nấm mồ khổng lồ của sự sống.
Tôi, An Nhiên, 23 tuổi, từng là sinh viên kiến trúc, giờ là một con chuột sống sót. Tay tôi run lên bần bật khi cố nhóm lửa từ mấy mẩu giấy vụn và cành cây khô. Cái lạnh thấm vào tận xương tủy, bào mòn từng chút hơi ấm cuối cùng. Nhiệt kế tự chế treo trên bức tường đổ nát chỉ -25 độ C.
"Nhiên, em ổn không?" Giọng khàn khàn của Nam, anh trai tôi, vang lên. Anh đang gác ở cửa sổ vỡ, khẩu AK báng gỗ kẹp chặt trong tay, mắt không rời khỏi con đường phủ tuyết trắng xóa. Nam, 28 tuổi, cựu quân nhân, là chỗ dựa duy nhất của tôi sau khi bố mẹ biến mất trong đợt sơ tán hỗn loạn.
Tôi gật đầu, cố gắng nén tiếng ho khan. Cổ họng đau rát, phổi như bị kim châm. Ba ngày rồi, chúng tôi không tìm thấy thức ăn. Nước thì phải đun chảy từ băng tuyết, tốn rất nhiều củi. Mà củi thì ngày càng hiếm.
Bỗng, Nam ra hiệu im lặng. Anh ghé mắt vào khe kính vỡ, lông mày nhíu chặt. "Có gì đó..." Giọng anh thì thầm, căng như dây đàn.
Tôi vội vàng bò tới bên anh, xuyên qua lớp kính mờ đục nhìn xuống. Dưới ánh trăng mờ nhạt hắt qua tầng mây đen kịt, một bóng đen khập khiễng di chuyển trên con phố vắng lặng. Không phải một, mà là ba, rồi bốn... Chúng là những "Xác Sống", biến thể từ con người sau khi virus băng giá xâm nhập. Chúng không chạy nhanh, nhưng dai dẳng và cực kỳ nhạy cảm với âm thanh.
"Mấy con Cấp D," Nam lẩm bẩm, khẩu AK đã được nạp đạn. "Chắc đi tìm thức ăn."
Lũ Xác Sống dừng lại trước một cửa hàng tiện lợi đổ nát cách đây vài chục mét. Một con trong số chúng, với hàm răng sắc nhọn lộ ra từ khuôn mặt thối rữa, cào cấu vào cánh cửa sắt bị khóa chặt. Tiếng kim loại cọ xát the thé vang vọng trong đêm tĩnh mịch, cắt vào không khí lạnh buốt.
"Bên trong có gì đó," tôi nói khẽ. "Chúng đang cố phá cửa."
