Tiếng gầm rú xé toạc màn đêm. Không phải tiếng zombie, mà là tiếng kim loại bị vặn xoắn, tiếng bê tông nứt vỡ dưới sức ép của những thân cây khổng lồ. Cách đây ba tháng, Hà Nội từng là một đô thị thép và kính. Giờ đây, nó là một khu rừng ma quái, nơi những cái cây đột biến vươn lên từ lòng đất, nuốt chửng mọi thứ. Thép uốn lượn như dây leo, kính vỡ vụn thành những mảnh pha lê sắc nhọn gắn trên thân cây, lấp lánh dưới ánh trăng đỏ quạch.
Tôi tên An, 22 tuổi. Ba tháng trước, tôi chỉ là một sinh viên kiến trúc bình thường, mơ mộng về những tòa nhà chọc trời. Giờ thì, tôi sống sót trong chính cái tháp Landmark 81 đã trở thành một "tháp sinh tồn" tạm bợ của Hà Nội. Dù được gọi là "an toàn", nhưng nó lại giống một nhà tù hơn.
"An! Dậy mau!" Tiếng Hoài, thằng bạn chí cốt, vọng đến từ cửa sổ. "Lại có biến!"
Tôi vội vã bật dậy, cảm giác đói khát cào xé dạ dày. HP: 70%, Tinh thần: 55%, Đói: 80%, Khát: 75%. Hệ thống sinh tồn đã ăn sâu vào tiềm thức, nhắc nhở tôi về những con số sinh tử. Qua khung cửa sổ vỡ vụn, tôi thấy nó: một nhánh cây khổng lồ, cứng như thép, đang vươn tới tầng 30, nơi chúng tôi trú ngụ. Nó uốn lượn như một con trăn khổng lồ, những chiếc lá đỏ sẫm như máu vươn ra, từ từ chạm vào bức tường kính còn sót lại.
"Lại là cây cối đột biến!" Hoài nghiến răng. "Lần trước chúng ta mất ba người vì cái thứ chết tiệt này."
Tôi nhớ rõ. Mùi máu tanh nồng, tiếng la hét tuyệt vọng khi những chiếc lá sắc như lưỡi dao cạo xuyên qua da thịt. Tôi nắm chặt khẩu súng lục cũ kỹ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Nó là món quà sinh nhật của ba, giờ là thứ bảo vệ mạng sống của tôi. Ba và mẹ... họ đã biến mất trong đợt sóng thần đầu tiên, ngay trước khi những cái cây bắt đầu mọc.
"Chúng ta phải làm gì?" Hoài hỏi, giọng run rẩy. Anh ta luôn là người yếu bóng vía hơn tôi.
Cành thép ngày càng gần, những chiếc lá huyết đang cào vào kính, tạo ra âm thanh ghê rợn như móng tay cào trên bảng đen. Nếu nó phá được kính, chúng tôi sẽ không có đường lui. Phía sau chúng tôi là hành lang tối om, dẫn đến tầng trên, nơi có thể có nhiều người sống sót hơn, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy từ những loài đột biến khác.
