Tiếng chuông điện thoại phá tan giấc ngủ chập chờn của Thanh Trúc. Đồng hồ điểm ba giờ sáng. Mắt nhắm mắt mở, cô vớ lấy chiếc smartphone, ánh sáng xanh lờ mờ hắt lên khuôn mặt mệt mỏi. "Đội đặc nhiệm Cyber à? Ai lại gây chuyện giờ này?"
"Trung úy Thanh Trúc," giọng nói ở đầu dây bên kia vang lên gấp gáp, "có một vụ án mạng mới. Nạn nhân là Nguyễn Thị Mai Anh, 28 tuổi, nhân viên ngân hàng."
Thanh Trúc bật dậy, cơn buồn ngủ tan biến. Mai Anh... cái tên này quen thuộc một cách đáng sợ. Cô vội vã khoác chiếc áo khoác da, mùi cà phê pha sẵn trong căn hộ tầng 7 khu chung cư cũ kỹ ở quận 4 vẫn còn vương vấn. Hẻm nhỏ tối om, Thanh Trúc len lỏi qua những quán cà phê vỉa hè vẫn còn lác đác vài vị khách cuối cùng. Chiếc Grab đến nhanh chóng, đưa cô lao vun vút qua những con phố Sài Gòn vẫn còn ngái ngủ.
Hiện trường là một căn hộ chung cư cao cấp ở Thủ Thiêm. Cửa chính không khóa, không có dấu hiệu cạy phá. Nạn nhân nằm sấp trên sàn phòng khách, cạnh một tách trà hoa cúc còn ấm. Một sợi dây thừng mảnh, màu trắng tinh, siết chặt cổ họng cô gái. Không có dấu vết giằng co. "Giống hệt ba vụ trước," một đồng nghiệp thì thầm. Thanh Trúc quỳ xuống, quan sát tỉ mỉ. Tóc Mai Anh xõa tung, che một phần gương mặt. Trên bàn kính, một chiếc laptop Apple vẫn mở, màn hình hiển thị trang web của một diễn đàn đen.
"Tìm thấy gì chưa, Quân?" Thanh Trúc hỏi, mắt vẫn không rời thi thể.
Quân, chuyên gia pháp y, đeo găng tay cẩn thận lật người nạn nhân. "Không dấu vết gì đặc biệt ngoài vết hằn trên cổ. Nhưng có một điểm lạ." Anh chỉ vào lòng bàn tay phải của Mai Anh. "Cô ấy nắm chặt một mảnh giấy nhỏ."
Thanh Trúc cầm lấy mảnh giấy bằng nhíp. Nó nhỏ xíu, nhàu nát, chỉ có một dòng chữ được in bằng mực đen: "Cái giá của sự thật." Cô nhíu mày. Ba vụ án trước, nạn nhân cũng bị siết cổ bằng dây thừng trắng, không dấu vết giằng co, và đều tìm thấy mảnh giấy tương tự. Tất cả nạn nhân đều là phụ nữ trẻ, có công việc ổn định, và đều từng là thành viên của diễn đàn "TruthSeekers" — một group chuyên bóc phốt các vụ lừa đảo tài chính.
"Có vẻ như kẻ giết người muốn gửi một thông điệp," Quân nói, giọng trầm tư. "Hoặc là, một lời cảnh báo."
