Đêm Sài Gòn, những ánh đèn mờ ảo của phố phường phản chiếu lên mặt nước, tạo nên cảnh tượng vừa đẹp, vừa u tối. Giữa không gian ấy, một tiếng hét vang lên từ một góc hẻm nhỏ, khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía đó. Bạc Cận Ngôn, chuyên gia phân tích tâm lý tội phạm, đang đứng bên cạnh một chiếc xe ô tô màu đen, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông. Hắn luôn có một cách riêng để tách biệt với thế giới xung quanh — một chiếc áo khoác dài màu đen, giày da bóng loáng và mái tóc ngắn gọn gàng.
"Rốt cuộc là cái gì đã xảy ra?" Giản Dao, cô phiên dịch xinh đẹp, một tay cầm chiếc loa nhỏ trong khi tay kia giữ chặt chiếc túi xách, lén lút nhìn về phía đám đông. "Có ai biết không?"
"Nghe nói là có một vụ án mạng." Giọng nói của một người đàn ông lạ, đứng gần đó, cất lên. "Nạn nhân là một cô gái trẻ. Cô ấy bị giết rồi."
Giản Dao cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô nhíu mày, lòng hoảng loạn. "Sao lại có chuyện như vậy vào một đêm bình yên thế này?"
"Đừng lo, chúng ta có mặt ở đây, và việc đầu tiên là phải bảo đảm an toàn cho chính mình," Bạc Cận Ngôn nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng có chút ấm áp, như một tấm lá chắn bảo vệ Giản Dao khỏi những nguy hiểm tiềm tàng.
Nhưng Giản Dao biết, khi Bạc Cận Ngôn đã quyết định điều tra, chẳng ai có thể ngăn cản anh. Đôi mắt anh sáng rực lên, lôi cuốn như ánh đèn neon trong đêm. "Chúng ta phải xem xét hiện trường. Một vụ án mạng mà không có đầu mối thì chả khác nào tìm kim trong cỏ khô."
Họ tiến đến gần hiện trường, nơi có một đám đông tụ tập, bàn tán xôn xao. Mùi khói thuốc lá và thức ăn vỉa hè hòa quyện lại với nhau, tạo thành một không gian ngột ngạt. Cận Ngôn đưa mắt nhìn xung quanh, nhận diện từng người trong đám đông, bởi anh biết, đáp án cho vụ án thường tồn tại ngay trong lòng những người chứng kiến.
"Chỗ đó," Giản Dao chỉ tay vào một vũng máu trên nền đất ẩm, "Có gì đó không ổn ở đây."
"Không chỉ là vũng máu." Cận Ngôn cúi xuống, quan sát kỹ lưỡng, "Mà còn là... màu sơn móng tay." Anh chỉ vào một mảng sơn hồng nhạt bám trên cạnh vũng máu. "Cô ấy đã chuẩn bị cho một buổi tiệc tùng, không phải chỉ là đi dạo phố."
