Màn đêm buông xuống, khu phố cổ Quận 3 chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn ánh đèn vàng vọt hắt hiu từ những căn nhà rêu phong. Tiệm tranh "Cổ Nguyệt Hiên" của Trần Lạc Y đóng cửa muộn hơn mọi ngày. Mùi mực tàu, giấy dó quyện lẫn hương cà phê sữa đá thoang thoảng, một mùi hương quen thuộc đã gắn bó với anh từ thuở bé. Lạc Y, với đôi tay thon dài khẽ vuốt ve tấm lụa cũ kỹ, nơi một bức họa cổ đang dần hé lộ dưới lớp bụi thời gian.
Bức họa ấy không có màu sắc rực rỡ, chỉ là nét mực đơn sơ phác họa một nam tử đứng dưới tán hoa đào. Dung mạo y mơ hồ, đôi mắt ẩn chứa nỗi niềm sâu thẳm, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, khiến Lạc Y không thể rời mắt. Anh đã mua bức họa này từ một buổi đấu giá nhỏ, với linh cảm mơ hồ rằng nó chứa đựng điều gì đó phi thường. Tối nay, khi lau chùi từng chút một, ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, bất chợt rọi thẳng vào khuôn mặt nam tử trong tranh.
Một làn khói mờ ảo bỗng bốc lên từ bức họa, cuốn theo hương hoa đào thoang thoảng. Lạc Y giật mình, lùi lại vài bước. Từ trong làn khói ấy, một bóng hình dần hiện rõ. Đầu tiên là viền áo lụa trắng, sau đó là mái tóc đen nhánh vấn cao, cuối cùng là đôi mắt đen như mực, sâu thăm thẳm, y hệt như trong tranh. Nam tử ấy, bằng xương bằng thịt, bước ra khỏi bức họa.
Y cao hơn Lạc Y một cái đầu, vóc dáng thanh nhã, nhưng lại toát lên khí chất uy nghiêm của bậc vương giả. Ánh mắt y lướt qua căn phòng, dừng lại trên khuôn mặt Lạc Y, rồi khoé môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt.
"Cuối cùng... cũng gặp lại." Giọng nói trầm thấp, như tiếng đàn cổ vang vọng từ nghìn năm trước, lọt vào tai Lạc Y, khiến trái tim anh bất giác đập nhanh một nhịp. "Ngươi là... chủ nhân của ta?"
Lạc Y đứng chết lặng, đầu óc trống rỗng. Nam tử này, người vừa bước ra từ bức tranh cổ, đang nhìn anh bằng ánh mắt đầy thâm tình, như thể họ đã quen biết từ rất lâu rồi. Anh nuốt khan, cố gắng tìm lại giọng nói của mình.
"Ngươi... ngươi là ai? Sao lại... từ bức tranh mà ra?"
Nam tử không trả lời trực tiếp, chỉ khẽ bước lại gần, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như thể đạp trên mây. Hơi thở mang theo mùi hoa đào phảng phất của y lướt qua mặt Lạc Y, khiến da thịt anh khẽ râm ran. Bàn tay y thon dài, lạnh lẽo, từ từ chạm vào má anh. Một cảm giác tê dại lan khắp cơ thể.
