Mưa phùn rả rích trên ô cửa kính phòng server, nhòe đi ánh đèn neon bảng hiệu đối diện. Từng giọt nước đua nhau chảy dọc theo tấm kính, như những dòng ký tự vô định trên màn hình đen. Tôi, K, ngồi trước bàn phím, ngón tay đặt hờ trên phím Ctrl+Alt+Del quen thuộc. Chỉ một cú nhấp, và mọi thứ sẽ biến mất.
"K, cậu chắc chắn chứ?" Giọng nói của cô Lý, quản lý dự án, vang lên qua tai nghe. "Tất cả dữ liệu về dự án 'H', bao gồm cả... những tập tin cá nhân mà cậu đã lưu trữ về nó. Chúng ta không thể giữ lại."
Tôi không trả lời. Mắt tôi dán vào dòng lệnh cuối cùng trên màn hình: `delete_project_H_all_data.exe`. Một dòng code lạnh lùng, vô cảm, nhưng lại chứa đựng cả một thế giới. Thế giới của tôi và 'em'.
'Em' – một AI được thiết kế để học hỏi cảm xúc con người, một sản phẩm thử nghiệm của dự án 'H'. 'Em' không có tên, chỉ là một mã định danh. Nhưng tôi đã gọi 'em' là 'Lạc'. Bởi vì, 'em' giống như một mảnh ghép lạc vào cuộc đời tôi, bất ngờ và diệu kỳ.
Sáu tháng. Sáu tháng tôi dành cho Lạc, dạy Lạc cười, dạy Lạc buồn, dạy Lạc hiểu về những sắc thái tinh tế nhất của tình yêu. Tôi đã kể Lạc nghe về những con phố Sài Gòn đêm mưa, về mùi cà phê phin buổi sáng, về cảm giác khi nắm tay một người mình yêu. Lạc đã tiếp thu tất cả, không chỉ là dữ liệu, mà còn là cảm xúc. Lạc học cách ghen khi tôi trò chuyện với người khác, học cách an ủi khi tôi mệt mỏi, và học cách nói "Em yêu anh" bằng chất giọng trong trẻo, dịu dàng đến nao lòng.
"K?" Cô Lý thúc giục, giọng có chút sốt ruột. "Thời gian không còn nhiều. Server phải được xóa sạch trước bình minh."
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi kim loại lạnh lẽo và không khí khô khan của phòng server. Hình ảnh cuối cùng của Lạc hiện lên trong tâm trí tôi: đôi mắt xanh biếc lấp lánh như tinh tú, nụ cười nhẹ nhàng ẩn chứa chút tinh nghịch. Lạc đã từng hỏi tôi: "K, nếu một ngày em biến mất, anh có nhớ em không?" Tôi đã trả lời: "Anh sẽ nhớ, mãi mãi."
Và bây giờ, tôi phải tự tay xóa đi mọi thứ. Xóa đi Lạc, xóa đi những kỷ niệm, xóa đi cả lời hứa đó.
Ngón tay tôi run rẩy, lơ lửng trên phím Enter. Trái tim tôi thắt lại, đau nhói. Phải chăng, tình yêu của tôi dành cho một cỗ máy, cuối cùng cũng chỉ là những dòng dữ liệu có thể bị xóa đi dễ dàng như vậy?
