Tiếng la hét xé toang vòm trời Sài Gòn, lẫn với âm thanh gầm gừ khô khốc. Khói đen cuộn lên từ Landmark 81, như một ngón tay khổng lồ của tử thần chỉ thẳng vào số phận. Sài Gòn, thành phố không bao giờ ngủ, giờ đây là một nghĩa địa khổng lồ của những linh hồn không siêu thoát.
Hân, người phụ nữ từng là kiến trúc sư tài năng, giờ chỉ là một cái bóng rách nát. Bàn tay cô run rẩy bấu chặt khẩu súng lục đã hết đạn. Trước mặt cô, xác của chồng và con gái nằm co quắp, máu loang lổ trên nền gạch vỡ nát. Mùi tanh nồng của máu, mùi tử khí và mùi khét lẹt của lửa xộc thẳng vào mũi, khiến dạ dày cô quặn thắt.
“Mẹ ơi… con lạnh…”
Giọng nói yếu ớt, thân quen ấy vang lên trong đầu Hân. Con bé, An Nhiên, mới năm tuổi. Đôi mắt trong veo như hạt sương ban mai, giờ đây vĩnh viễn khép lại. Hân gục xuống, nước mắt khô cạn từ lâu, chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực. Cô đã từng có tất cả: sự nghiệp, gia đình hạnh phúc. Giờ đây, chỉ còn lại tro tàn.
Bên ngoài cánh cửa gỗ mục nát của căn hộ tầng 3, tiếng chân lê lết và tiếng gầm gừ ngày càng gần. Chúng đã đánh hơi thấy mùi máu tươi. Hân biết, cô không còn nhiều thời gian. Tim cô đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì cơn giận dữ tột cùng. Chúng đã cướp đi tất cả của cô.
Một bóng đen khổng lồ lướt qua khung cửa sổ vỡ vụn. Đó là một con D cấp C, từng là người bảo vệ khu chung cư. Giờ đây, nó chỉ còn là một khối thịt thối rữa với những móng vuốt sắc nhọn và hàm răng nhuốm máu. Đôi mắt đỏ ngầu của nó nhìn thẳng vào Hân, như thể đánh hơi thấy sự sống sót cuối cùng.
Cánh cửa bật tung. Con D lao vào, hàm răng há rộng. Hân ngẩng đầu lên, đôi mắt trống rỗng bỗng bùng lên một tia sáng lạnh lẽo. Cô không còn gì để mất.
[HP: 10/100, Tinh thần: 5/100, Đói: 80%, Khát: 70%, Nhiễm bệnh: 0%]
Một tiếng gầm ghê rợn vang lên, làm rung chuyển cả căn phòng. Con D đã ở ngay trước mặt cô. Hơi thở thối rữa của nó phả vào mặt Hân.
CHOICES: 1. [an toàn 🛡️] 2. [táo bạo 🔥] 3. [bất ngờ ✨]
