Tiếng kim loại va đập chói tai xé toạc màn đêm quận 4, lấn át cả tiếng xe máy ồn ào. Tuấn Anh, với chiếc áo Grab bạc màu dính đầy vết dầu mỡ, thở hổn hển dựa vào bức tường ẩm mốc của con hẻm nhỏ. Tay trái anh ôm chặt bên sườn, nơi cơn đau quặn thắt như muốn xé toạc cơ thể. Vụ va chạm với chiếc Mercedes E-Class bóng loáng kia không chỉ khiến chiếc xe cà tàng của anh nát bét, mà còn đẩy anh vào tình cảnh tuyệt vọng nhất.
"Mày muốn bao nhiêu? Nhìn cái mặt mày là biết loại ăn vạ rồi!" Giọng nói chanh chua của cô gái son phấn lòe loẹt, người vừa bước xuống từ chiếc Mercedes, vang lên đầy khinh bỉ. "Chiếc xe rách nát của mày làm sao đáng giá một phần mười cái đèn pha của tao? Cút ngay trước khi tao gọi công an!"
Tuấn Anh cố gắng đứng thẳng, máu từ khóe miệng rỉ ra. "Tôi… tôi không ăn vạ. Cô vượt đèn đỏ, cô tông vào tôi. Tôi cần tiền sửa xe, tôi còn phải gửi về cho mẹ…"
"Mẹ mày thì liên quan gì đến tao?" Cô ta cười khẩy, liếc nhìn bộ dạng thảm hại của Tuấn Anh, rồi rút từ ví ra một xấp tiền polymer xanh đỏ. "Đây, cầm lấy 500 ngàn. Coi như bố thí cho mày mua thuốc giảm đau. Biến đi!" Cô ta ném xấp tiền xuống đất, những tờ bạc rơi lả tả dưới chân Tuấn Anh, trộn lẫn với vũng nước bẩn.
Ánh mắt Tuấn Anh tối sầm. 500 ngàn? Số tiền đó không đủ mua nổi một cái lốp xe cũ, chưa nói đến cả chiếc xe là cần câu cơm duy nhất của anh. Mẹ anh đang chờ tiền thuốc men, em gái anh cần tiền học phí. Sự sỉ nhục này, cộng thêm cơn đau thể xác, khiến anh cảm thấy như cả thế giới đang quay cuồng.
Ngay lúc đó, một cơn choáng váng ập đến. Đầu anh đau như búa bổ, và một dòng ký ức xa lạ, mạnh mẽ tuôn trào vào tâm trí. Những con số khổng lồ, những quyết định kinh doanh táo bạo, những cuộc họp hội đồng quản trị căng thẳng…
*Rầm!*
Tuấn Anh đổ gục xuống, đầu đập vào bức tường gạch lạnh lẽo. Cô gái kia giật mình lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ sợ hãi xen lẫn ghê tởm. "Mày… mày giả vờ ngất à? Đừng có diễn nữa!"
Nhưng Tuấn Anh không còn nghe thấy gì nữa. Trong đầu anh, một giọng nói trầm ổn, uy lực vang lên, không phải tiếng của anh, mà là của một người khác – một người đàn ông đã quen với việc ra lệnh, với việc sở hữu mọi thứ.
